Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Vợ Cũ Pháo Hôi, Mang Theo Bé Con Đi Tìm Chồng Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Giường rộng khoảng 1,5 mét, thân hình của Tiêu Chính to lớn, một mình anh đã chiếm hết một nửa.

An Họa có chút lo lắng, tật ngủ của cô không tốt, ngủ rồi sẽ lăn qua lộn lại, không chừng còn đá người.

Không gian chật hẹp thế này, liệu có đè phải con trai không?

"Mẹ ơi, sau này chúng ta sẽ ở đây mãi luôn đúng không ạ?" Đông Đông ghé vào tai mẹ thì thầm, nhưng không biết rằng ba đã nghe thấy hết.

Tiêu Chính hỏi lại cậu bé: "Con thích ở đây không?"

Đông Đông liếc nhìn mẹ rồi mới dè dặt gật đầu: "Ở đây có ba, còn có cả bướm nữa, con thích nơi này."

An Họa hôn lên trán cậu bé, đảm bảo: "Vậy chúng ta sẽ luôn ở bên ba và những chú bướm."

Đông Đông vui đến mức cong cả mắt, líu lo nói rất nhiều.

Xem ra trầm mặc ít nói không phải là bản tính của cậu bé.

Mãi mới đợi được con ngủ say, An Họa mới nói: "Anh ôm con sang bên anh đi, em sợ ngủ rồi sẽ đè lên con."

Ôm Đông Đông sang, Tiêu Chính liền trở thành người nằm giữa.

An Họa bị tiếng kèn báo thức đánh thức.

Trời dường như vẫn chưa sáng hẳn...

Cô mơ màng quờ tay sang bên cạnh, chỉ sờ thấy con trai.

Tiêu Chính còn dậy sớm hơn cả tiếng kèn báo thức.

"Em tỉnh rồi à?" Tiêu Chính bước vào, đứng bên giường nhìn cô.

An Họa lẩm bẩm: "Anh dậy sớm thật đấy..."

An Họa có mái tóc uốn xoăn sóng lớn, lúc này đang cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ ra cái đầu bù xù.

Trước đây Tiêu Chính cảm thấy mái tóc xoăn của An Họa đậm chất tiểu thư tư sản, rất chướng mắt, nhưng lúc này lại thấy có mấy phần... đáng yêu?

Anh bất giác lên tiếng: "Em ngủ thêm chút nữa đi."

Vừa dứt lời, An Họa đã ngủ thiếp đi.

Anh bật cười, những đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt dịu đi vài phần.

Khi An Họa tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng hẳn, bên ngoài có tiếng nói chuyện nhưng nghe không rõ.

Cô vươn vai, mặc quần áo rồi xuống giường.

Tiêu Chính xách một chồng hộp cơm vào, Đông Đông ngoan ngoãn đi theo sau, thấy mẹ liền chủ động báo cáo: "Mẹ ơi, con đi mua bánh bao với ba rồi ạ."

An Họa khen cậu bé một câu rồi hỏi Tiêu Chính: "Anh vừa ở ngoài nói chuyện với ai thế?"

Tiêu Chính đáp: "Em gái của chị Hồng Anh nhà bên cạnh, cô ấy nói buổi sáng có nấu cháo táo đỏ kê, hỏi có muốn múc cho mỗi người một bát không, anh nói anh đã lấy cháo ở căng tin rồi nên không cần nữa."

An Họa gật đầu, hàng xóm láng giềng thời này dường như là vậy, thích tặng đồ cho nhau.

An Họa ra bồn nước trong sân rửa mặt, ăn bánh bao xong thấy Tiêu Chính vẫn chưa vội đi làm, liền cùng anh bàn chuyện nghiêm túc.

"Em có mấy ý tưởng về việc sửa sang nhà cửa, muốn bàn với anh một chút."

Tiêu Chính vừa cọ rửa hộp cơm vừa nói: "Em nói đi."

An Họa sắp xếp lại ý nghĩ rồi mới lên tiếng: "Thứ nhất, trong sân toàn là đất, không mưa thì không sao, chứ mưa xuống chắc chắn sẽ rất lầy lội, nên em muốn lát một con đường."

Tiêu Chính gật đầu: "Đúng là vậy, nhà người khác đều lát đường rồi. Nhà Sư đoàn trưởng sang nhà máy vật liệu đá ở huyện bên cạnh mua đá phiến, để anh viết giấy giới thiệu, chúng ta cũng đi mua."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc