Trong mắt Tiêu Chính ánh lên vẻ áy náy, "Dù thế nào đi nữa, về mặt này là anh có lỗi với em."
Rất tốt, tình thế đã đảo ngược.
Chỉ trong thời gian ngắn, hình tượng của cô đã từ một người phụ nữ cắm sừng chồng biến thành một người phụ nữ vĩ đại hy sinh vì gia đình.
An Họa yên tâm thoải mái chấp nhận lời xin lỗi của Tiêu Chính, nhân cơ hội đòi hỏi, "Vậy sau này anh phải đối tốt với em một chút đấy."
Cô cười tươi như hoa, vô cùng duyên dáng.
Tiêu Chính chưa từng thấy dáng vẻ này của cô bao giờ, hai mắt cứ thế nhìn cô chằm chằm.
"Ba ơi, đồ ăn trên đũa của ba rơi rồi kìa." Đông Đông đưa ngón tay ra chỉ, tốt bụng nhắc nhở.
Tiêu Chính hoàn hồn, khuôn mặt từng trải có chút đỏ lên.
An Họa mỉm cười không tiếng động, đàn ông dù hung dữ đến đâu, cũng chỉ là đàn ông.
Đông Đông nghiêm túc nói: "Ba xấu hổ rồi."
An Họa trêu chọc hỏi: "Con có biết vì sao ba xấu hổ không?"
"Vì nhìn mẹ nên xấu hổ chứ sao." Cậu bé cái gì cũng biết.
Tiêu Chính đưa tay lên miệng ho nhẹ một tiếng, lời nói loanh quanh trong miệng mấy vòng, vẫn ngại không nói ra được những lời như "sẽ đối tốt với em", chỉ nói: "Sau này mọi việc đều nghe theo em."
Bất kể vì sao An Họa đột nhiên thay đổi lớn như vậy, chỉ cần cô yên tâm sống cùng anh, ngoài những vấn đề thuộc về nguyên tắc, nghe theo cô cũng không có gì to tát.
An Họa mắt sáng lấp lánh nhìn anh, "Đây là anh nói đó nhé."
Tiêu Chính bất giác thẳng lưng, trịnh trọng nói: "Là anh nói."
Để tán tỉnh, đàn ông bẩm sinh đã giỏi đưa ra lời hứa, còn lời hứa có thực hiện được hay không lại là chuyện khác. "Mọi việc đều nghe theo em" là câu hứa hẹn thường thấy của đàn ông, An Họa vốn không coi là thật.
Nhưng việc Tiêu Chính cảm thấy áy náy vì chuyện cô "hy sinh sự nghiệp" để đi theo quân đội, không cho đó là điều hiển nhiên, đã cho thấy anh không có tư tưởng "trọng nam khinh nữ" truyền thống, mà biết tôn trọng nửa kia của mình.
Thêm 1 điểm nữa.
Nền tảng để sống chung đã có.
***
Lúc về đến cửa nhà, lại gặp Cát Hồng Anh.
Dư Bảo Sơn vừa ăn lạc rang, vừa nhâm nhi chút rượu, hai đứa con chạy tới chạy lui ríu rít bên cạnh, tâm trạng có vẻ rất tốt, nghe vợ nói vậy, nụ cười lập tức thu lại một chút, "Anh có nghe nói Tiểu An đến rồi, thật sự làm lành rồi à?"
"Xem ra là vậy." Cát Hồng Anh đuổi bọn trẻ đi rồi nhỏ giọng nói: "Em gặp con trai của Tiêu Chính rồi, trông không giống nó chút nào."
Dư Bảo Sơn giật mình, "Em có ý gì?"
Cát Hồng Anh cười lạnh một tiếng, "Hồi Tiêu Chính còn ở trường quân đội, tình cảm hai đứa đã không tốt, An Họa cứ dăm ba bữa lại chạy về nhà mẹ đẻ, ai biết được cô ta có thật sự về nhà mẹ đẻ hay là..."
Lời chưa nói hết đã bị Dư Bảo Sơn quát lên, "Đồng chí Cát Hồng Anh, nói năng phải cẩn trọng, phải thực tế khách quan, sao có thể mở miệng ra là nói năng hồ đồ như vậy!"
Cát Hồng Anh liếc xéo anh một cái, "Em còn cần anh lên lớp cho em chắc? Dù sao đi nữa, cái vẻ tiểu thư của An Họa, vừa nhìn là biết không phải kiểu người có thể an phận sống qua ngày, chuyện đòi ly hôn với Tiêu Chính trước đây đã nói rõ điều đó rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

