Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thái Quốc Phúc nhìn thoáng qua hàng xóm: "Anh không chỉ phá hỏng đồ đạc nhà chúng tôi.”
“Lôi Phú Quý tôi không phải người, mọi người phải cho tôi một cơ hội sửa chữa sai lầm"
Không biết là ngoài cửa ai mắng một câu đáng đời, Lôi Phú Quý đáng thương nhìn Quan Nguyệt.
Quan Nguyệt nhíu mày: "Đồ nên bồi thường thì bồi thường, về sau con phố này do anh quản, ai dám đến gây sự cứ gọi cho tôi. Lần sau tôi đến, nếu chú Thúc xảy ra chuyện gì thì hậu quả anh tự chịu. Anh đừng hòng chạy trốn, hoặc là cho người tới tìm tôi, dù thế nào, tôi vẫn có cách xử lý anh.”
Tiên nữ mở miệng là doạ người, ra tay còn tàn độc hơn sát thần. Lôi Phú Quý sợ tới mức vội vàng gật đầu, cô nãi nãi nói gì cũng đều đúng!
Thái Quốc Phúc đưa Quan Nguyệt đến hậu viện, rót cho cô chén nước: "Con đó, y hệt sư phụ con. Dựa vào bản lĩnh hơn người, mới không sợ chịu thiệt thòi.”
Quan Nguyệt: "Chú nhẫn nhịn như vậy thì không thiệt thòi sao?”
"Hừ, con thì biết cái gì, Lôi Phú Quý là tên lưu manh đầu đường, sau lưng không có thế lực chống lưng. Chú muốn xử lý hắn thiếu gì cách, nhưng cứ thư thả đã.”
Quan Nguyệt ồ một tiếng, trong giọng nói ý vị thâm trường.
Thái Quốc Phúc không nhịn được: "Được rồi, con giải quyết Lôi Phú Quý, cũng coi như giải quyết phiền toái lớn của chú, chú sẽ trả lễ cho con.”
"Trả lễ gì?"
Thái Quốc Phúc hô một tiếng: "Bà nó ơi, mang hai hộp kim của tôi ra đây.”
“Này.”
Thím Thái đưa vào hai cái hộp gỗ, trên mặt có một lớp bụi mỏng, được thím Thái lau sạch sẽ.
“Đã nhiều năm không lấy ra, không biết rỉ sét hay không.”
Thái Quốc Phúc lớn tiếng cãi lại: "Sao lại rỉ sét, không phải sắt."
Thím Thái nặng nề đặt hộp gỗ lên bàn: "Hừ, mặc kệ mình làm gì, tôi chẳng quản đâu.”
Thái Quốc Phúc đau lòng: "Bảo bối của tôi đó, nhẹ một chút!”
Thím Thái nhìn Quan Nguyệt cười: "Buổi tối đừng đi, ở lại một đêm.”
Quan Nguyệt lắc đầu: "Con phải trở về.”
Cô có thể chấp nhận lui tới với bọn họ, nhưng vẫn không thích ở trong nhà người khác.
Thím Thái sớm biết tính tình của cô, cũng không khuyên: "Thím đi nấu cơm, chúng ta ăn sớm một chút, ăn cơm xong rồi đi.”
“Cảm ơn thím Thái.”
Thái Quốc Phúc đặt hai cái hộp gỗ vào tay Quan Nguyệt: "Cầm đi, cho con cả.”
"Cái gì vậy?" Quan Nguyệt mở hộp gỗ ra, một bộ ngân châm. Cái bên dưới, cũng là một bộ kim châm.
Quan Nguyệt nhìn về phía Thái Quốc Phúc, sao lại cho cô thứu này? Hai bộ này vừa nhìn đã biết là đồ gia truyền.
Thái Quốc Phúc cũng đau lòng, nhưng nhà bọn họ không có phúc phận, cầm cũng vô dụng.
"Mấy chục năm trước nhận được, vốn nghĩ đồ tốt như thế phải để lại cho đời sau. Nhưng anh trai con không có khiếu, đành để lại cho con vậy.”
Thái Quốc Phúc lại tiếp: "Sư phụ con hỏi chú mấy lần chú cũng không chịu, con là đệ tử duy nhất của ông ấy, hiện tại rơi vào trong tay con, cũng xem như giúp ông ấy đạt thành tâm nguyện.”
Quan Nguyệt lấy ra một cây, nhìn về phía ánh mặt trời, mũi nhọn nhọn, không thể nhận ra tuổi đời đã lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)