Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Nông Nữ Hái Thuốc Làm Giàu Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Thái Quốc Phúc thấm thía nói: "Vừa rồi con mát xa cho chú, rồi thủ pháp xử lý Lôi Phú Quý kia chú đều thấy cả. Con hiểu rất rõ huyệt vị, đừng lãng phí thiên phú của mình. Khi nào con học xong, trở lại đây châm cho chú mai mũi. Ôi, cái chân này của chú, vừa đến thời tiết gió táp mưa sa, liền khó chịu như kiến cắn.”

Quan Nguyệt thu lại: "Cảm ơn chú Thái, con trở về sẽ nghiên cứu cẩn thận.”

Thái Quốc Phúc gật đầu: "Như này mới đúng, đừng khách sáo với chú Thái.”

Thái Quốc Phúc lại nói: "Sư phụ con lần này rời đi, không biết khi nào trở về, một cô bé như con ở trên núi không hay lắm, hay là đến chỗ chú ở đi.”

"Con thích leo núi."

"Con lại thế rồi, một cô gái phải kết hôn sinh con đấy, con ở trên núi có thể gặp được chàng trai tốt sao?"

Quan Nguyệt cười cười không nói tiếp.

Cô không biết tại sao mình lại đến đây, cũng không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì. Cô không suy nghĩ về sau, cô chỉ muốn hoàn thành chuyện đã đồng ý với mẹ.

Nàng không muốn hoà nhập với nơi này, chỉ muốn sống cho tốt. Bằng vào bản lĩnh của cô, ở đâu cũng không có gì khác biệt. So với thị trấn tụ tập đám người, tự nhiên cô thích núi rừng hơn.

Quan Nguyệt ở lại nhà họ Thái ăn cơm tối rồi mới về, sắc trời còn sớm, cô đi mua vài thứ, ngồi chuyến xe cuối cùng trở về trấn trên, sau đó suốt đêm chạy về thôn Thanh Khê.

Quan Nguyệt vào núi không từ thôn Thanh Khê, mà là từ bên ngoài sơn cốc lên núi, cô tung người nhảy lên, như chim về rừng xuyên qua núi rừng.

Cây đại thụ bị mặt trời phơi nắng một ngày, bị gió đêm lạnh lẽo thổi qua, lắc lư cành lá, tựa như hút no ánh mặt trời vậy.

Hai chân Quan Nguyệt dừng ở trong sân, Cẩu Thặng chạy chậm tới, rầm rì đẩy chân Quan Nguyệt.

Quan Nguyệt chú ý thấy trong chậu cơm Cẩu Thặng còn có cơm chưa ăn xong, trong nồi trong bếp còn có bánh bao hấp, trên bếp còn đặt dưa chua giòn ngon miệng cùng cháo ăn thừa.

Quan Nguyệt ăn khuya xong, ôm lấy Cẩu Thặng trở về núi sâu.

Nếu như nơi này không thích hợp ở lại, cô sẽ dọn đến thâm sơn, chỉ là có chút đáng tiếc, nếu như chuyển đến thâm sơn, sẽ không có Cố Tùy và Lý Đào làm đầu bếp nấu cơm cho cô.

Vì có thể ăn ngon, cô vẫn tạm thời ở đây.

Sáng hôm sau, Cố Tùy lên núi không thấy Quan Nguyệt, chờ anh làm cơm xong, Quan Nguyệt mới xuất hiện.

Ngửi được mùi thơm khiến người ta thèm nhỏ dãi, Quan Nguyệt càng thêm khẳng định, vẫn là ở nơi này thoải mái nhất.

"Hôm nay ăn gì?"

“Mỳ chua cay.”

Cố Tùy cắt hành tây, bưng mỳ chua cay cho Quan Nguyệt, Quan Nguyệt không thể chờ đợi ăn liền một miếng.

“Á, nóng quá, nhưng ăn rất ngon.”

Cố Tùy nhìn gương mặt căng phồng của cô: "Cô ăn chậm một chút.”

Cố Tùy là người phương Bắc, am hiểu làm mì ống. Sự xuất hiện của Lý Đào khiến anh có cảm giác nguy hiểm, để giữ lại trái tim của quỷ ham ăn Quan Nguyệt này, anh đã bắt đầu học cách làm các món ăn Tứ Xuyên với người dân thôn Thanh Khê.

Hiện tại cuộc sống không dễ chịu, có thể ăn no bụng chính là chuyện tốt. Ngày thường lúc nghỉ ngơi, Cố Tùy nghe bọn họ tụ tập khoác lác, miêu tả món ăn gì, cần nguyên liệu gì, làm như thế nào mới ngon vân vân. Người khác nói ra chính là cảm thấy cho vui, thèm ăn là người khác, dù sao tất cả mọi người đều ăn không được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc