Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Nông Nữ Hái Thuốc Làm Giàu Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

“Chú Thái.” Tay phải Thái Quốc Phúc chống vào tường, ho dữ dội.

Ông thấy Quan Nguyệt tới, hít sâu một hơi: "Con tới rồi à?”

Quan Nguyệt đỡ ông ấy ngồi xuống: "Chuyện gì xảy ra, có kẻ thù đánh tới cửa?"

Thái Quốc Phúc khoát tay: "Đều là đám nhóc lưu mạnh, hiện tại bên ngoài rối loạn một chút, chỉ muốn thừa cơ kiếm lợi.”

Tổ tiên Thái Quốc Phúc là thương nhân dược phẩm, sau khi lập quốc, liền đem gia nghiệp của tổ tiên quyên góp, chỉ còn lại gian viện này cho một nhà sáu bảy người ở. Quốc gia cũng không để cho ông rảnh rỗi, trực tiếp tuyển ông vào công ty dược liệu, quản lý công tác thu mua dược liệu bên này.

Sư phụ của Quan Nguyệt là Từ Hoa An và Thái Quốc Phúc khi còn trẻ kết duyên qua dược liệu, quen biết mấy chục năm. Sư phụ Quan Nguyệt ở thôn Thanh Khê, cũng thường xuyên đến chỗ Thái Quốc Phúc bán dược liệu, hoặc là nhờ ông ấy tìm một ít dược liệu tốt.

Quan Nguyệt đi theo sư phụ tới nhiều lần, dần dần liền quen thuộc.

Cổ họng Thái Quốc Phúc ngứa ngáy, muốn đè cũng không đè được, mãnh liệt bộc phát ho khan kịch liệt.

Vợ của Thái Quốc Phúc, Quan Nguyệt gọi là thím Thái, từ phòng bếp bưng ra một chén canh thuốc: "Ông già, thuốc hết nóng rồi, uống đi.”

Thái Quốc Phúc uống thuốc xong, Quan Nguyệt bảo ông vào nhà nằm sấp xuống, cô xoa xoa tay, tự tay mát xa cho ông. Có chút dị năng xuyên thấu qua đầu ngón tay mát xa huyệt vị trên đầu, Thái Quốc Phúc thoải mái thở dài một hơi.

“Tay nghề con, cao minh hơn sư phụ con nhiều.”

Quan Nguyệt cười cười, không nói gì.

Quan Nguyệt tiếp tục mát xa cho ông, lại ấn hơn mười phút, Thái Quốc Phúc khoát tay, Quan Nguyệt mới dừng tay.

Thím Thái bưng tới chậu nước: "Con gái, vất vả cho con rồi, mau tới rửa tay.”

“Dạ, các anh đâu ạ?”

Quan Nguyệt theo ra ngoài, thím Thái không cho: "Con về phòng trốn đi.”

Quan Nguyệt ôn nhu lại kiên định đẩy thím Thái tới: "Con đi xem.”

"Ơ, lão Thái này, nhà ông còn có cô con gái xinh đẹp vậy sao?” Lôi Phú Quý là tên côn đồ hoành hành ngang ngược, nhìn thấy Quan Nguyệt, mắt chuột lập tức sáng lên.

Quan Nguyệt không có tâm tình cùng hắn tán gẫu chuyện phiếm, cũng không cần cầm vũ khí, trực tiếp tiến lên, một quyền quật ngã Lôi Phú Quý. Một quyền này vừa nặng vừa mạnh, Lôi Phú Quý giãy dụa trên mặt đất nửa ngày cũng không đứng lên được.

Thấy một màn như vậy, mấy người hầu của Lôi Phú Quý cũng không dám coi đạp một tên, không cần dùng chiêu thức gì cao sang.

Cửa sân nhà họ Thái mở ra, nghe được trong sân có tiếng đánh nhau, người to gan đều đang len lén vây xem.

Vốn nghĩ Lôi Phú Quý quá đáng bọn họ liền đi giúp một tay, không nghĩ tới là kết cục như vậy. Lôi Phú Quý và tay sai của hắn ngã sấp thành đống.

Người vây xem siết chặt nắm đấm, làm tốt lắm!

Quan Nguyệt vặn vẹo cổ một cái, đi tới chỗ Lôi Phú Quý, mặt Lôi Phú Quý đỏ bừng, giãy dụa muốn lui về phía sau.

Quan Nguyệt không cho hắn cơ hội, một cước giẫm lên vai, tách một tiếng, Lôi Phú Quý đau đớn kêu, cánh tay không nhúc nhích được.

“Gãy rồi, tay của tôi gãy rồi!”

Lại rắc một tiếng, tay kia cũng gãy.

Quan Nguyệt mặt không chút thay đổi đạp gãy hai tay Lôi Phú Quý, cô thản nhiên nói: "Kế tiếp là chân trái hay chân phải?"

Lôi Phú Quý không biết là đau hay sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng, cả người đều run rẩy: "Bà cô ơi, cháu sai rồi, cháu không dám nữa.”

Quan Nguyệt căn bản không nghe hắn cầu xin, chân trái của hắn bị đạp què luôn.

Lần này không chỉ có Lôi Phú Quý và tay sai của hắn, còn có hàng xóm vây xem đều sợ tới mức trợn to mắt, cô bé kia thật mạnh mẽ, xuống tay đủ ngoan độc!

Thái Quốc Phúc vừa ho khan vừa chống gậy đi ra, vẫy tay với Quan Nguyệt: "Một cô bé như con không nên đánh nhau ầm ĩ, không tốt cho con đâu.”

Quan Nguyệt thu hồi ánh mắt, tạm thời buông tha Lôi Phú Quý, Lôi Phú Quý trắng bệch, cố gắng cười: "Ông Thái nói đúng, ông Thái nói đúng."

Quan Nguyệt quay đầu liếc hắn một cái, Lôi Phú Quý lấy lòng cười với Quan Nguyệt. Tay chân bị phế, đau đến muốn ngất đi, còn không dám ngất, sợ Sát Thần giết chết hắn!

Lôi Phú Quý ngoài miệng gọi ông bà nội tiểu tổ tông, gọi cái gì cũng được, hắn cam đoan về sau không làm ác, van cầu Quan Nguyệt thả hắn ra.

Quan Nguyệt thờ ơ nói: "Cút đi!”

Lôi Phú Quý: “...."

Hắn hiện tại động được sao? Hắn dám động đậy? Khớp xương sai vị trí, về sau hắn chính là kẻ tàn phế!

Lôi Phú Quý liếc mắt một cái, đám chó săn nhao nhao quỳ xuống cầu Quan Nguyệt tha mạng.

Cô không có giết chết tên loại bại hoại này, bởi vì pháp luật không cho phép. Các khớp xương bị Quan Nguyệt đánh lệch hướng đã khiến người trong viện câm nín không dám nói lời nào.

Cuối cùng vẫn là Thái Quốc Phúc động thủ, đem tay chân Lôi Phú Quý sắp xếp lại đúng chỗ. Cánh tay trật khớp sau khi về vị trí cũ cũng chưa linh hoạt lắm.

Lôi Phú Quý cũng bất chấp thân thể, quỳ xuống trước mặt Thái Quốc Phúc, dập đầu nhận tội với ông, nhận tội xong còn nhìn lén sắc mặt Quan Nguyệt.

Quan Nguyệt nhìn về phía Thái Quốc Phúc: "Chú Thái, chú nói làm sao bây giờ? Nếu chú muốn...... Con có cách, bảo đảm sẽ không liên lụy chú.”

Lôi Phú Quý sợ tới mức thiếu chút nữa ngất xỉu, hội thoại gì thế này? Muốn giết hắn sao?

Lôi Phú Quý nước mắt nước mũi tèm lem, quỳ xuống đất ôm chân Thái Quốc Phúc mà khóc: "Ông Thái ơi, tôi chỉ muốn làm ăn nhỏ, tội tôi không đáng chết. Tôi phá hư nhà ông, tôi bồi thường gấp đôi cho ông được không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc