Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Người trong thôn Thanh Khê không nhiều lắm, ngoại trừ lúc Cố Tùy mới đến thôn Thanh Khê cố ý xin nghỉ ra ngoài, không có ai khác xin nghỉ với Dương Quốc Trụ.
Lý Đạt tự mình chứng minh: "Tôi có đến nhà họ Vạn, đưa thuốc giải nhiệt cho bà ngoại, hơn nữa cũng là chuyện rất lâu, không liên quan gì đến nhà tôi. Quan Nguyệt đã cứu tôi, tôi cũng không phải cái loại này chó má lấy oán báo ân."
Người trong thôn Thanh Khê đều là chỗ quen biết cũ, hỗ trợ lẫn nhau. Tất cả mọi người đều nói không liên quan đến mình, vậy đến tột cùng là ai đây?
“Đây là mê tín phong kiến, tôi muốn tố cáo cậu!”
"Mọi người nhìn xem, mọi người nhìn xem, khẳng định chính là cô ta tố cáo, chúng ta là người nông thôn làm gì biết đến mấy thứ đó chứ!"
Càng nói càng mất khôn, Vương Lộ ngăn cản Phương Khiết: "Được rồi, cô cần gì giận dỗi một đứa trẻ chứ?”
“Tôi thấy chẳng phải giận dỗi gì đâu.” Một cô bé trong thôn cười lạnh một tiếng.
Phương Khiết tới không lâu, lúc nói chuyện thích châm ngòi ly gián, còn tự nhận là người thành phố, trong miệng ngoài mắt đều chướng mắt nông dân bọn họ, nên người ta cũng chẳng thích cô ta.”
Phương Khiết trừng mắt: "Cô có gan nói thêm một câu xem?”
Mắt thấy sắp cãi nhau, Dương Quốc Trụ khống chế tình hình: "Các cậu không thừa nhận cũng không sao, chờ người trong huyện tra được ai tố cáo, người nọ cũng chạy không thoát. Tôi hy vọng các cậu sớm thừa nhận sai lầm của mình, chúng tôi cũng không phải không cho các cậu cơ hội sửa chữa.”
Dương Quốc Trụ nhìn quanh bốn phía, nhưng không ai thừa nhận.
Xem ra hôm nay không bắt được, chỉ có thể tiếp tục điều tra.
Bên này vừa tan họp, Cố Tùy lên núi đi tìm Quan Nguyệt, cửa lớn sân đóng kín mít. Cẩu Thặng bị nhốt trong sân, nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, ngao ô một tiếng.
Cố Tùy trèo tường đi vào, ngồi xổm xuống sờ sờ đầu Cẩu Thặng: "Chủ nhân của mi đâu?”
Cẩu Thặng đối với Cố Tùy đã rất quen thuộc, vừa nhìn không phải chủ nhân của nó, nhìn hắn một cái, không nhanh không chậm quay về chuồng chó dưới mái hiên nằm úp sấp.
Cửa phòng bếp không đóng, đồ đạc trong phòng vẫn giống như lúc Cố Tùy rời đi buổi sáng, đồ ăn cắt được một nửa còn bày trên thớt.
Trong nhà thiếu mấy túi dược liệu phơi khô.
Lúc này, Quan Nguyệt đã ngồi trong ô tô lên huyện, nàng vẫn mặc một bộ áo sơ mi tay dài xám xịt cùng quần dài, một điểm sáng duy nhất chính là quần áo không có miếng vá.
Cô đội một chiếc mũ che nắng tầm thường, lúc cúi đầu, vành nón che khuất nửa khuôn mặt, tóc hai bên đầu rủ xuống, khuôn mặt xinh đẹp của cô, chỉ còn lại cái cằm lộ ra bên ngoài.
Đến thị trấn, Quan Nguyệt quen thuộc đi đến phố nam, phố nam có một chỗ bán dược liệu, trước kia trên con phố này thường có người buôn thuốc và người hái thuốc tụ tập, hiện tại chỉ còn lại có một công ty dược liệu quốc doanh lẻ loi.
Quan Nguyệt không đi vào công ty dược liệu, cô quẹo vào hẻm nhỏ sau lưng, trèo tường vào một nhà. Cái sân luôn được dọn dẹp tử tế thì nay lại loạn cào cào.
Quan Nguyệt nhíu mày, thả dược liệu trên lưng xuống, đứng một lát thì nghe trong hậu viện có động tĩnh mới bước vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




