Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Thành Nông Nữ Hái Thuốc Làm Giàu Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Dù trong tay bọn họ có thuốc Đông y, Cố Tùy có thể lấy chút thuốc Tây từ bệnh viện y tế trở về cũng tốt, càng đỡ lo.

Dương Quốc Trụ vỗ vai Cố Tùy, chân thành nói: "Tiểu Cố à, cậu phải làm thật tốt, lão Dương tôi coi trọng cậu!"

Cố Tùy gật đầu: "Cảm ơn trưởng thôn.”

"Hắc, đã quen như vậy rồi, gọi là trưởng thôn gì chứ, cậu giống như mấy nhóc trong thôn, gọi tôi là chú Dương."

“Vâng! Chú Dương!”

Cố Tùy trở lại chỗ đám thanh niên tri thức, đám người Vương Lộ cũng tan làm trở lại, Lâm Hải Âm đang nấu cơm.

Cố Tùy ở trên núi ăn xong, thừa dịp trời còn chưa tối, anh chuyển ghế, ngồi ở trong sân học tập sổ tay bác sĩ.

Có Quan Nguyệt dẫn anh nhập môn, hiện tại lúc xem sổ tay Đông y đã hiểu thêm chút ít.

Sắc trời dần dần tối xuống, chỗ thanh niên tri thức có người đến là Lý Đào của nhà họ Lý.

Cô đến tìm Cố Tùy.

Lần đầu tiên cùng người thành phố giao tiếp, Lý Đào còn có chút câu nệ: "Tôi, tôi nghe nói mỗi ngày anh đều phải lên núi hái thuốc, anh có thể giúp tôi mang ít đồ cho Quan Nguyệt, tôi muốn cám ơn cô ấy."

"Cô muốn đưa gì?"

"Tôi muốn đưa cho cô ấy chút bánh bao thịt, nhà chúng ta năm ngoái lễ mừng năm mới, còn để lại một khối thịt khô, mẹ tôi nói, cám ơn cô ấy đã cứu mạng anh trai tôi."

Cố Tùy nhếch khóe miệng, bánh bao thịt, cô bé kia nhất định sẽ thích ăn.

“Được, sáng mai cô tới tìm tôi, tôi đưa cho cô.”

“Cảm ơn anh!” Lý Đào vui vẻ nở nụ cười.

Lý Đào đi xa, Vương Lộ mới vừa cơm nước xong đi ra, có ý ám chỉ: "Anh có quan hệ rất tốt với cái cô Quan Nguyệt kia nhỉ?”

Ở lại đây có gì tốt?

Phương Khiết biết mình nói chuyện không có sức nặng, cũng không có bản lĩnh gì, chỉ có thể trông cậy vào việc thuyết phục Vương Lộ, đưa cô ta rời khỏi đây.

Đáng tiếc, cô ta tính sai rồi, Cố Tùy không đi, Vương Lộ chắc chắn sẽ không đi.

Vương Lộ: “Đừng nói bậy, Cố Tùy khẳng định không phải người như vậy. Nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngày mai còn phải làm việc.”

Vương Lộ xoay người rời đi, Phương Khiết há miệng nhiều lần, cũng không nói nên lời.

Lâm Hải Âm bưng chậu rửa chân đi ra, vừa lúc nhìn thấy một màn như vậy, cười lạnh một tiếng, đem nước giội vào bụi cỏ bên ngoài sân.

Phương Khiết trừng mắt nhìn cô một cái, xoay mông đi mất.

Sáng hôm sau, Lý Đào dùng túi vải bố sạch sẽ, đựng bánh bao thịt khô đậu đũa mới ra lò đưa đến nhà thanh niên tri thức

Lúc giao bánh bao thịt cho Cố Tùy, Lý Đào lo lắng dặn dò: "Anh đi nhanh một chút, bánh bao thịt nguội sẽ không thơm nữa.”

“Được.”

Bên trong có năm cái bánh bao, đều là cho Quan Nguyệt.

Cố Tùy nở nụ cười: "Yên tâm, tôi sẽ không ăn vụng.”

Lý Đào xấu hổ cười cười: "Tôi không có ý đó.”

Cố Tùy xách bánh bao thịt lên núi, Quan Nguyệt đã chờ ở đó: "Sáng nay ăn gì?"

"Sáng nay ăn bột ngô."

“Hả?" Quan Nguyệt có chút thất vọng.

"Chỉ ăn bột ngô thôi à?"

Cố Tùy đặt bánh bao thịt lên bàn: "Còn có bánh bao thịt. Cô còn nhớ người một nhà bị rắn cắn không? Vì cảm ơn thuốc của cô, đã tặng bánh bao thịt đấy. Cô bé kia còn sợ tôi ăn vụng.”

Quan Nguyệt mở túi ra: "A, vẫn còn nóng.”

Lúc trước người dưới chân núi cũng hay đổi thuốc từ sư phụ cô, nhưng chưa từng có ai đưa bánh bao thịt cho thầy trò bọn họ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc