Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Trước tiên cô ăn một cái lót bụng, bây giờ tôi sẽ đi nấu bột ngô, sẽ xong nhanh thôi.”
“Ừ, anh mau làm đi.”
Không thể không nói, thịt lợn khô nhà nông làm, phối hợp với bánh bao thịt đậu tương tươi mới nhất, ăn rất ngon. Cắn một miếng, đậu tương bên trong bánh bao vẫn còn non, xanh biếc, dính vào thịt khô trơn bóng, bánh bao thịt này không chỉ ăn ngon, còn rất đẹp mắt!
Cố Tùy đang nấu cơm, chợt nghe cô nói: "Sau này tôi muốn bánh bao thịt khô đậu tương nữa, khi nào tôi mới có heo con để nuôi.”
Cố Tùy thật đúng là đã quên chuyện heo con: "Làm thịt khô phải đợi đến tết thời tiết lạnh, cô muốn ăn thịt khô, chỉ có thể mua.”
Quan Nguyệt vỗ bàn, rất hào khí: "Mua!”
Nhà Quan Nguyệt không thiếu tiền, có thể ăn cơm do đầu bếp nhân tạo làm, nhưng đồ ăn lại chẳng ngon bằng ở đây. Trải qua vô số thế hệ tạp giao sản xuất ra rau quả, đã không ai biết món ăn này vốn có mùi vị nguyên bản thế nào.
Khi đó, mỹ thực văn đặc biệt hot, sức tranh luận cũng đặc biệt lớn. Những người trẻ tuổi đều rất hoài nghi, mùi vị thức ăn miêu tả trong văn mỹ thực cổ truyền thật sự như thế nào.
Cố Tùy nghe Quan Nguyệt nói muốn nuôi heo, anh mỉm cười: "Hiện tại vật tư khan hiếm, heo còn không có khoai lang để ăn đấy.”
“Vậy sao? Heo của tôi nhất định có thể ăn khoai lang." Quan Nguyệt khẳng định gật đầu.
Thấy cô thật sự là để ý tới heo con, anh ghi nhớ kỹ chuyện này, cố gắng thoả mãn nguyện vọng của cô.
Quan Nguyệt ăn bánh bao thịt đậu tương nhà Lý Đào, để cảm ơn đã tặng cô ấy một lọ thuốc giải nhiệt. Cách điều chế của sư phụ thì cô chỉ cần nhìn qua một lần đã nhớ.
Lý Đào không nghĩ được tặng thuốc, cầm bình thuốc tạ ơn Cố Tùy đưa, cao hứng bừng bừng đến phòng bếp tìm mẹ cô.
“Mẹ, mau đến xem nè, Quan Nguyệt đáp lễ nhà chúng ta!”
Trương Thúy Hoa chạy tới: "Ơ, sao còn đáp lễ? Vốn là nhà chúng ta cảm tạ cô ấy.”
Thấy bình thuốc, Trương Thúy Hoa nói không nên lời từ chối: "Là cái gì thế?"
“Thuốc viên giải nhiệt!”
“Ai nha, đồ tốt đó!”
Năm ngoái trưởng thôn cùng Từ đại phu đổi hai bình, kết quả ngày hôm sau có người bị cảm nắng ngã xuống ruộng, vội vàng kéo tới dưới bóng cây đút một viên, lúc ấy liền có hiệu quả.
"Đào Tử, mau chia nửa bình ra, sáng mai để anh con đưa đến nhà bà ngoại con. Thôn Thanh Khê chúng ta cây cối nhiều, còn có gió núi thổi qua, không nóng như vậy. Bên bà ngoại con cũng không có nhiều cây, làm việc dưới ánh mặt trời chói chang, toàn dựa vào thân thể chống đỡ."
“Dạ, để con đi tìm một cái bình.”
Hiện tại là tháng sáu, thời tiết nóng bức, thuốc giải nhiệt viên chính là thời điểm dùng tới.
Được thứ tốt như vậy, buổi sáng ngày hôm sau, Trương Thúy Hoa cắn răng một cái, trộn lẫn hai thanh mì trắng trong mì ngô, nướng sủi cảo chiên, đưa cho Quan Nguyệt.
Lý Đào cầm sủi cảo chiên đi tìm Cố Tùy, Cố Tùy hôm nay muốn đi trên trấn, không đi trong núi.
Lý Đào a một tiếng: "Vậy làm sao bây giờ?"
“Cô có thể lên núi tìm cô ấy, cô ấy rất dễ nói chuyện. Lúc lên núi thì phòng hộ tốt, dùng gậy đánh vào bụi cỏ ven đường dọa rắn chạy đi cũng rất an toàn.”
Cố Tùy đi rồi, Lý Đào bưng hộp cơm trở về, cuối cùng cô vẫn quyết định tự mình lên núi xem thử.
Nói cám ơn, bản thân đi lại càng có thành ý hơn.
Trương Thúy Hoa cũng đồng ý: "Con đi đi hôm nay đừng xuống ruộng. Trưa về nhà nấu cơm là được. Lên núi chú ý an toàn.”
“Da, con biết rồi.”
Lý Đào không giống Cố Tùy lần đầu tiên đi là đánh bậy đánh bạ, cô lớn lên từ nhỏ ở đây, đương nhiên biết con đường vòng an toàn đến đó.
“Có ai không?”
Quan Nguyệt đang ở nhà gỗ bên cạnh mở ra dược điền thúc đẩy dược liệu, Lý Đào còn chưa lên tiếng thì cô đã biết có người đến.
Nhìn thấy trước cửa lớn có một cô bé tầm mười sáu mười bảy tuổi, bưng một hộp cơm, thận trọng đứng ở cửa, nhìn về phía sân.
Quan Nguyệt đi qua: "Có chuyện gì?"
Lý Đào không ngờ người ở bên ngoài, sợ tới mức mãnh liệt xoay người lại, dưới chân lảo đảo, suýt chút nữa là ngã.
Chúa ơi! Quan Nguyệt lớn lên cũng quá đẹp mắt đi! Tóc cô thật đen, còn sáng, không giống tóc nông dân bọn họ, đều khô héo ố vàng. Làn da của cô sao lại trắng như vậy? Chẳng lẽ ở trong rừng không phơi nắng thì có thể trở thành màu trắng?
Quan Nguyệt nhướng mày: "Nhìn đủ chưa?”
Lý Đào đỏ mặt: "Tôi tên là Lý Đào, là người của thôn Thanh Khê, cám ơn cô đã cho nhà chúng tôi thuốc. Đây là sủi cảo chiên nhà chúng tôi làm, tuy không có thịt, nhưng ăn rất ngon bên trong còn có bột trắng.
Quan Nguyệt nhớ ra: "Nhà các cô chính là người hôm qua đưa bánh bao thịt cho tôi.”
“Đúng đúng đúng, chính là chúng tôi.”
Quan Nguyệt gật đầu: "Bánh bao thịt ăn rất ngon.”
“Ha ha, tôi cũng cảm thấy ăn rất ngon, lễ mừng năm mới chúng tôi còn chưa được ăn bánh bao thịt thơm như vậy?”
“Vậy cô có làm không?”
“Tôi biết làm.”
“Vậy cô ở lại đi, làm bánh bao thịt cho tôi.”
“Nhưng mà, không có thịt.”
“Lập tức sẽ có." Quan Nguyệt quay đầu nhìn về phía một cây đại thụ phía sau cô.
Lý Đào hoảng sợ nhìn thấy một con lợn rừng to lớn lao về phía cô!
Không đúng, cô nhìn lầm rồi, con lợn rừng kia nhằm phía cây đại thụ kia, tự mình đụng ngất, mũi heo máu thịt mơ hồ, không biết có phải đã chết hay không?
Quan Nguyệt từ trong viện cầm theo con dao ngắn, mỉm cười dịu dàng với Lý Đào: “Tôi nghe Cố Tùy nói, thịt ngon nhất là thịt ba chỉ trên bụng?"
Lý Đào trơ mắt nhìn, vừa rồi còn khen người ta là tiên nữ, bây giờ lại thấy người ta thuần thục cắt thịt lợn rừng.
Mẹ nó, hù chết người!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)