Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hiện tại có thời gian, anh muốn thỉnh giáo Quan Nguyệt.
Quan Nguyệt xuyên đến đây mới bắt đầu theo sư phụ học trung y, cô cũng mới học được một năm. Nhưng dù sao cô cũng có sư phụ đứng đắn chỉ dạy, lại có dị năng và trí nhớ mạnh mẽ, hiện tại bảo cô dạy Cố Tùy hoàn toàn không có vấn đề.
Cố Tùy quyết định lần sau đi trên trấn nhất định phải mua nhiều thịt cho cô bé kia ăn, coi như đóng học phí.
Cũng không cần chờ bao lâu, ngày mốt liền đi.
Trên đường bọn họ đến thôn Thanh Khê, trên xe lửa không có ai, nhưng anh có thể nhận ra người đổ về thủ đô ngày càng nhiều. Vẻ mặt của những học sinh kia càng lúc càng điên cuồng, anh may mắn là đã thoát ra khỏi đó sớm.
Cha anh năm đó đi theo người ngoại quốc học Tây y, tuy rằng không có làm qua chuyện xấu, còn cứu không ít người, nhưng danh tiếng vẫn bị đánh giá, giữ được mạng sống đã là may phước lắm rồi.
Quan Nguyệt vung tay trước mặt anh: "Nghĩ cái gì vậy?"
“Tôi đang suy nghĩ, cô có thích ăn thịt kho tàu hay không?”
Quan Nguyệt vỗ bàn: "Thích! khi nào thì làm?"
Trong mắt Cố Tuỳ hàm chứa nụ cười: "Được!”
Lúc chạng vạng tối xuống núi, lại cầm một lọ thuốc trị sốt trở về, Dương Quốc Trụ cao hứng không thôi.
Cố Tùy: "Trưởng thôn, tôi dự định ngày mốt đi bệnh viện y tế hương trấn một chuyến, hỏi xem có thuốc tây cho chúng tôi hay không, còn có ống tiêm các loại. Hiện tại chúng tôi không có gì cả, khám bệnh cũng không tiện."
Dương Quốc Trụ cầm bình thuốc vui vẻ, trực tiếp đồng ý: "Cậu cứ đi đi, tự mình sắp xếp công việc cho tốt là được. Đúng rồi, Quan Nguyệt có nói khi nào Từ đại phu trở về hay không?"
“Không có nói.”
“Quan Nguyệt sẽ không đi chứ?”
“Cũng không nghe nói, trong thời gian ngắn chắc là sẽ không đi.”
“Vậy là tốt rồi.”
Chỉ cần có tổ tông kia ở Đại Thanh Sơn, bình thường vết thương nhỏ hay đau ốm vặt vãnh gì cũng không cần lo. Bây giờ còn có bác sĩ Cố Tùy đến Bắc Đô này, bọn họ càng có thêm sự bảo đảm.
Mấy năm nay cuộc sống khá hơn một chút, dựa vào trồng trọt phân lương thực cũng miễn cưỡng có thể lừa gạt bụng. Lúc này người trong thôn liền cảm thấy, trong sơn cốc này ngoại trừ đốn củi thuận tiện thì những thứ khác đều bất tiện, cũng có không ít người có ý định dọn ra ngoài.
Trong sơn cốc bình thường ẩm ướt nặng, rắn trùng chuột kiến nhiều. Rất sợ động vật hoang dã vào nhà, trước khi ngủ đều phải cúi đầu nhìn xem dưới ván giường có rắn hay không. Từ sau khi Từ đại phu đến, có thuốc, bọn họ mới an tâm sống qua ngày.
Dương Quốc Trụ chẳng lẽ không muốn dọn ra ngoài sao? Ông ta đương nhiên cũng muốn.
Nhưng chuyển ra ngoài không phải một câu nói đơn giản là được.
Đi ra ngoài chẳng lẽ không muốn sửa nhà? Bây giờ nhà ai có số tiền đó để sửa nhà? Còn nữa, đất của đại đội Thanh Tùng nhiều như vậy, bọn họ muốn chuyển ra ngoài, lương thực mọi người chia không phải ít đi sao?
Người ta có đồng ý không? Sẽ không xa lánh người của thôn Thanh Khê bọn họ à?
Có thuốc là tốt rồi, trong tay bọn họ có thuốc tốt, không sợ rắn độc, thôn Thanh Khê cũng có thể ở lại.
Hơn nữa, bởi vì bọn họ có quan hệ tốt với Từ đại phu có thể đổi được thuốc tốt. Đại đội Thanh Tùng còn phải cầu bọn họ, có chuyện tốt cũng sẽ không quên bọn họ, tất cả mọi người cũng có địa vị hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)