Nhưng mà ngẫm lại, Phó Kiến Quốc cũng đã mất hơn nửa năm, thân thích xung quang chẳng còn mấy người đến cửa thăm hỏi, vậy mà ngày mùng một tết, anh còn đặc biệt chạy đến một chuyến, hết cho gạo lại còn cho tiền.
Trên mặt cô hiện lên nụ cười: “Tôi rất thích trẻ con, nhất định tôi sẽ coi thằng bé như con ruột của mình.”
Đây đều là những lời thật lòng của cô cả. Đời trước, cô mong có được một đứa con đến gần như phát điên, nhưng đáng tiếc, lại bị người ta hạ độc, không thể thụ thai được.
Giang Minh Xuyên gật đầu, cũng không biết là có tin hay không nữa.
Anh mang theo Kim Tú Châu đến bến xe, hai người họ cũng thật may mắn, khi đến nơi thì vừa văn gặp được một chiếc ô tô đi vào thành phố. Giang Minh Xuyên thuần thục mua vé, sau đó dẫn Kim Tú Châu đi tìm chỗ ngồi cạnh nhau.
Kim Tú Châu chưa bao giờ ngồi loại xe này bao giờ. Hoàn cảnh bên trong xe cũng không tốt lắm, nhưng dù sao trước đây cô cũng đã từng chịu khổ, thế nên cũng không kén chọn mà chỉ tò mò nhìn mọi thứ trước mắt mình. Chờ khi xe bắt đầu di chuyển, cô không nhịn được mà nhỏ giọng kêu lên một tiếng kinh ngạc, nhìn khung cảnh bên ngoài đang nhanh chóng lui xa thì quay đầu lại, dùng đôi mắt sáng ngời nhìn người đàn ông bên cạnh.
Giang Minh Xuyên cố nhịn cười, nghiêm mặt nhắc nhở cô ngồi cho ngay ngắn.
Kim Tú Châu khẽ hừ một tiếng, quay đầu tiếp tục nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Cô cảm thấy ngồi xe này thoải mái hơn so với ngồi trên xe ngựa nhiều, còn rất thú vị nữa chứ.
Sau khi hai người vào thành phố, Kim Tú Châu đi theo Giang Minh Xuyên xuống xe. Bên cạnh bến xe là nhà ga xe lửa, Giang Minh Xuyên lại dẫn cô đi mua hai vé tàu, là vé của chuyến tàu lúc hai giờ chiều. Thấy cũng đã gần trưa, hai người liền đến ăn một bữa ở tiệm cơm quốc doanh gần đó.
Lúc xuống xe, đứa bé trong lòng Giang Minh Xuyên không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào. Anh vốn đang lo lắng con bé sẽ khóc, nhưng không ngờ nó lại rất ngoan, chỉ mở to đôi mắt đen nhánh mà bình tĩnh nhìn anh. Lúc anh nhìn vào đôi mắt ấy, lại tựa như anh đang đối mặt với một người trưởng thành vậy. Giang Minh Xuyên nhạy bén mà nhíu nhíu mày, vừa định nhìn kỹ lại thì đã thấy đứa bé quay đầu nhìn ra bên ngoài rồi.
Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy hẳn là mình đã nhìn nhầm rồi.
Kim Tú Châu đã đói lả. Dựa theo chế độ ăn uống trước đây của cô thì buổi sáng chỉ cần một bát cháo tổ yến nhỏ và vài món ăn kèm là đủ rồi, không ngờ rằng bây giờ đã ăn một cái bánh bao lớn mà cũng vẫn chưa no bụng.
Giang Minh Xuyên gọi hai bát mì gà và một bát canh trứng, đầy cả một chén lớn. Kim Tú Châu cũng không kén ăn, cầm lấy đũa liền ngay. Tuy rằng ăn nhanh nhưng động tác lại rất lịch sự nhã nhặn, nhìn cực kỳ có khí chất.
Giang Minh Xuyên quay đầu liếc mắt một cái, cảm thấy có thể là cô không tệ như anh nghĩ.
Kim Tú Châu thấy anh nhìn mình thì tưởng rằng mình ăn uống quá thô lỗ, vội vàng làm bộ làm tịch lau miệng, sau đó vén tóc, lại cười ngọt ngào với anh.
Đúng là khó hiểu phong tình mà.
Phó Yến Yến đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cô múc ăn canh trứng, khi nhìn thấy cảnh tượng này thì trong đôi mắt bình tĩnh của cô bé hiện lên một tia gợn sóng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


