Cho nên, lúc Giang Minh Xuyên mượn được tiền đi ra, liền nhìn thấy Kim Tú Châu một tay ôm con, một tay cầm bánh bao ăn: "..."
Anh không ngờ rằng trên người cô vẫn còn có tiền, toàn bộ số tiền anh mang theo đều đã đưa hết cho nhà nhà họ Phó và họ Kim rồi, ngay cả vé xe để trở về cũng mua không nổi. Thế nên anh đành phải đến tìm chiến hữu ngày trước để mượn tiền rồi sẽ gửi trả lại cho người ta sau.
Khi Kim Tú Châu nhìn thấy anh đi ra, cô còn cố ý đưa cho anh một chiếc bánh bao nữa.
Giang Minh Xuyên nhìn thoáng qua, anh quả thật đói bụng, sau khi do dự một chút, anh liền nhận lấy rồi ăn luôn, đồng thời cũng tiếp lấy đứa bé trong lòng cô. Thấy đứa bé còn đang ngủ, anh không thể nhịn được mà hỏi: "Cứ ngủ hoài như vậy thì có sao không?"
Kim Tú Châu hiểu lầm ý của anh, cô giải thích: “Tôi có giữ lại hai cái bánh bao rồi, chờ con bé tỉnh dậy rồi ăn.”
Giang Minh Xuyên gật đầu, không nói gì nữa.
Kim Tú Châu nghe vậy thì có chút chột dạ liếc anh một cái, lại theo bản năng mà làm nũng nói một tiếng: "Biết rồi mà."
Cô hiểu là anh còn để ý chuyện xảy ra tối qua.
Giang Minh Xuyên cau mày nhìn cô, anh không quen với việc người khác nói chuyện với mình như vậy, nhưng cuối cùng anh vẫn không nói gì.
Buổi sáng, Kim Tú Châu thức dậy còn chưa chải đầu, tóc tai rối bù, xõa dài trên vai, cô dường như không hề ý thức được điều đó, khi thấy anh nhìn qua thì có chút ngượng ngùng mà cúi đầu.
Thấy cô đã thành thật hơn, Giang Minh Xuyên mới nhìn về con đường phía trước, nói tiếp: “Năm ngoái, tôi nhận nuôi con của một đồng đội, tên là Hạ Nham, tính cách thằng bé có chút hướng nội và khá nhạy cảm. Cha thằng bé từng là đội trưởng của tôi, anh ấy là một người rất tốt."
Nói xong, anh dừng lại một chút rồi nói: "Nếu cô không phản đối thì khi trở về, chúng ta sẽ gửi báo cáo kết hôn."
Anh cũng đã chừng này tuổi rồi, quả thật là nên kết hôn. Thường ngày, anh cũng không hay ở nhà, luôn phải gửi Hạ Nham ăn cơm ở nhà hàng xóm bên cạnh. Tuy rằng đã gửi tiền rồi, nhưng trong lòng anh biết, cứ tiếp tục như vậy thì không tốt chút nào. Anh cũng là được người ta nhận nuôi từ nhỏ, thế nên anh không muốn thằng bé phải chịu khổ như mình. Cũng vì vậy, khi vợ của Đoàn trưởng giới thiệu cho anh một đối tượng đã có còn, anh đã nghĩ mình nên đồng ý. Tình huống hiện tại của anh là như thế này, quả thật không dễ tình người phù hợp, nếu cả hai người đều có con riêng thì sẽ dễ dàng thông cảm cho nhau hơn. Chỉ là anh không ngờ, lần này lại phát sinh ra chuyện như vậy.
Anh lại nhìn Kim Tú Châu thêm lần nữa, trên mặt cô lộ ra một chút kinh ngạc. Kim Tú Châu cũng không phải là kinh ngạc về chuyện anh có con, mà là kinh ngạc về tuổi tác của anh kia. Ở vương triều Đại Cảnh, bằng tuổi anh lúc này, thậm chí có người đã lên đến chức ông rồi kìa. Cô cũng không ngờ rằng anh lại tốt bụng đến vậy, còn nuôi con thay cho người khác. Việc này thì cô quả thật là không thể làm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
