Cơm nước xong xuôi, bọn họ ra nhà ga đợi, khoảng 1h50 chiều, một gia đình ba người lên xe lửa.
Giang Minh Xuyên ôm đứa bé đi ở phía sau nhìn thấy được, cuối cùng anh vẫn không nhịn được mà nhắc nhở: "Đi đường cho đàng hoàng, đừng có vặn tới vặn lui, nhìn mà khó chịu."
Kim Tú Châu nghe vậy thì quay đầu lại nhìn anh, thấy anh cau chặt mày, trong lòng cơ cũng có chút sợ anh, thế là vội vàng đi đứng ngay ngắn lại.
Trong lòng không khỏi mắng anh một tiếng ‘đồ ngốc’.
*
Hai vé Giang Minh Xuyên mua là hai vé ngồi, dự kiến 4 giờ 30 chiều là sẽ đến tỉnh lỵ, sau đó lại đổi qua chuyến tàu khác lúc 5 giờ 30, 6 giờ sáng ngày hôm sau đến ga. Lúc đó, nếu may mắn, bọn họ có thể gặp được mấy người cung ứng nguyên liệu nấu ăn rồi cùng nhau về quân doanh.
Kim Tú Châu ngồi xuống rồi thì không muốn để ý đến người đàn ông bên cạnh nữa. Nhớ trước đây, đến Hầu tước cũng đã khen ngợi dáng đi uyển chuyển uyển thước tha, lay động phong tình của cô, thế mà giờ qua miệng anh thì lại thành “nhìn mà khó chịu”.
Có điều, Giang Minh Xuyên lại hoàn toàn không để ý đến sự oán giận của cô. Sau khi ngồi xuống, anh giao đứa bé cho Kim Tú Châu, lấy cái bình nước nóng từ trong hành lý của mình ra để đi lấy nước. Đến lúc anh quay lại thì thấy có thêm một ông cụ thọt chân đang đi phía sau anh. Anh bảo ông cụ cứ ngồi vào chỗ của mình đi, còn anh thì đứng ở lối đi.
Kim Tú Châu đang ngồi ở chỗ gần cửa sổ, nhìn thấy cảnh này, cô liếc trực tiếp quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Có điều trong lòng lại không tức giận nổi nữa.
Cô chợt nhớ ra một chuyện. Vào một mùa thu đông nhiều năm về trước, cô cùng Hầu gia đến núi Hương Vân ngắm tuyết. Trên đường đi thì gặp được một đôi ông cháu đang xin ăn, bởi vì bọn họ tiến lại xin một miếng ăn, làm ảnh hưởng đến hứng thú của Hầu gia, nên đã bị Hầu gia ra lệnh cho người đánh chết.
Khi đó, cô mới vừa được sủng ái, cũng không dám làm phật ý Hầu gia nửa phần, thế nên một câu van xin cũng chẳng dám nói, chỉ nhẹ giọng thì thầm dỗ dành Hầu tước vui vẻ. Chỉ là, từ bên ngoài xe ngựa truyền đến những tiếng kêu la bi thảm, cứ quanh quẩn bên tai, trong tâm trí cô rất lâu mà không biến mất.
Cô vốn tưởng rằng đó là do Hầu gia có bản tính tàn ác, nhưng sau đó mới biết được rằng những nam nữ quý tộc ở tầng lớp trên đều chẳng để tính mạng của đám bình dân bá tánh như bọn cô vào mắt, mà chỉ xem như con sâu cái kiến hay một món đồ chơi mà thôi. Và cô cũng chẳng phải là ngoại lệ.
Tuy rằng Kim Tú Châu cảm thấy lòng tốt của Giang Minh Xuyên có chút buồn cười, nhưng cũng không hiểu sao, chính điều đó lại khiến cô cảm thấy an tâm. Bởi ít nhất ở cái thế giới xa lạ này, cô không phải sợ bị anh bỏ rơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


