Kim Tú Châu áp xuống những suy nghĩ trong lòng, nghĩ xem sau này mình đến sống như thế nào. Ở Hầu phủ lâu ngày, cô đã hình thành thói quen đi một bước nghĩ ba bước. Cũng không còn cách nào, cô không có con cái, không có chỗ dựa, chỉ có thể cẩn thận thận trọng mà thôi. Nhưng nhờ chính sự cẩn thận này mới làm cho cô thịnh sủng đến mười mấy năm mà vẫn bình yên vô sự đó chứ.
Tuy nhiên, khi đến huyện thành, mọi suy nghĩ của cô đều tan tác cả. Bởi Kim Tú Châu phát hiện, dường như mình đã mượn xác hoàn hồn đến một nơi hoàn toàn xa lạ.
Mặc dù luc trước, tuy rằng cô cảm thấy quần áo và phụ kiện tóc tai của người dân ở đây có chút kỳ lạ, nhưng cô cũng không nghĩ quá sâu xa về điều đó, mà chỉ cho rằng ở nông thôn, bọn họ ăn mặc như thế để cho tiện đi làm thôi. Giống như hồi còn nhỏ, nhà cô rất nghèo, khi mẹ cô xuống ruộng làm việc thì phải xắn tay áo và ống quần lên. Sau lại, khi vào Hầu phủ cô mới nhận thức được chuyện đó khó coi đến chừng nào.
Nhưng ở nơi này, đàn ông và phụ nữ đi trên đường đều mặc quần áo giống nhau cả. Đàn ông sẽ để tóc ngắn sát đầu, trong khi phụ nữ chủ yếu thắt bím tóc hoặc để tóc ngắn đến ngang tai. Trên đường phố rộng lớn, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy có người cưỡi trên chiếc xe hai bánh bằng sắt.
Có điều hình như nơi này cũng không giàu có cho lắm. Hai bên đường phố, nhà cửa thì thấp bé tan hoang, phân tán chỗ này một căn chỗ kia một căn, cũng không được thịnh vượng như vương triều Đại Cảnh, càng không bàn đến chuyện có người nào mang vàng đeo bạc hay không.
Giang Minh Xuyên mang theo Kim Tú Châu đến đồn Công an huyện thành. Khi tới trước cổng đồn Công an rồi, anh mới nói: "Cô đứng đây đợi tôi một lát, tôi vào đó có chút chuyện rồi sẽ ra ngay."
Không giải thích quá nhiều, anh đưa đứa trẻ mình đang ôm trong ngực lại cho cô.
Tuy rằng ở cùng nhau không lâu, nhưng Kim Tú Châu vẫn rất tin tưởng người đàn ông trước mặt này. Trực giác mách bảo cô rằng, người đàn ông này sẽ không để mặc cô đâu, thế nên cô gật đầu rồi nhận lấy đứa bé.
Đứa bé vẫn còn đang ngủ, tựa hồ ngửi được mùi hương quen thuộc, con bé vô thức củng củng vào trong lòng ngực Kim Tú Châu.
Giang Minh Xuyên đi vào đồn công an.
Kim Tú Châu tò mò nhìn mọi thứ xung quanh. Khi nhìn thấy phía đối diện có người ra ra vào vào, trong tay cầm bánh bao ăn, cô tức khắc cũng cảm thấy có chút đói bụng. Phía trên cánh cửa đối diện viết bốn chữ “Tiệm cơm quốc doanh”, cô không nhận ra chữ đầu tiên là chữ gì, nhưng dựa vào ký ức trong đầu của “Kim Tú Châu” trước kia, cô biết đây là nơi người giàu có ăn bữa tiệc lớn, đồ ăn bên trong rất đắt tiền.
Nhưng Kim Tú Châu không phải là loại người sẽ bạc đãi chính mình. Trước khi ra cửa, cô đã lấy hết số tiền riêng mà "Kim Tú Châu" tích cóp được trong mấy năm nay, tổng cộng được hơn bảy mươi đồng, cùng với phiếu gạo mười cân và phiếu vài năm thước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
