Trong nhà chính lại loạn thành một nùi.
Đến cuối cùng, vẫn là Giang Minh Xuyên ngồi ở trong góc nhìn không nổi nữa, lấy ra từ trong ngực ra hai trăm đồng để giải quyết việc này, mỗi nhà một trăm.
Hai nhà yên tĩnh trong chốc lát, sau lại vì muốn phủi sạch quan hệ với Kim Tú Châu mà bắt đầu cãi nhau. Nhà họ Kim nói con gái gả chồng như hắt nước ra ngoài, hiện tại đã không phải là người nhà bọn họ nữa rồi. Nhà họ Phó cũng không nhận, nói Kim Tú Châu không biết xấu hổ như vậy, ai biết được đứa bé do cô sinh ra kia có phải cháu gái ruột nhà bọn họ hay không, chỉ biết ăn vạ tốn cơm tốn gạo ở nhà bọn họ thôi.
Giang Minh Xuyên có chút nghe không nổi nữa, chán chường cắt ngang bọn họ: “Tôi sẽ cưới cô ấy.”
Kim Tú Châu nãy giờ vẫn đứng bên cạnh, nhìn giống như chuyện này không hề liên quan gì đến mình vậy. Mãi cho đến khi nghe anh nói như thế, cô mới xúc động nhìn về phía người đàn ông vừa lên tiếng. Cô vốn còn lo lắng làm sao để ăn vạ anh, không nghĩ tới anh ngược lại còn rất có trách nhiệm. Kỳ thật, tối hôm qua bọn họ cái gì cũng chưa làm, anh hoàn toàn là bị “Kim Tú Châu” và cô gài bẫy.
Chuyện sau đó thế nào thì Kim Tú Châu cũng không biết, cô nghe được trong phòng truyền đến tiếng khóc, liền đoán chắc là con gái đã tỉnh. Cũng không biết là huyết mạch tương liên hay là cái gì khác, cô không quan tâm những chuyện khác mà trực tiếp trở về phòng luôn.
Từ sau khi chồng của “Kim Tú Châu” chết vào nửa năm trước, cô và đứa bé bị đuổi tới căn phòng nhỏ phía bắc này. Căn phòng vừa nhỏ vừa ẩm ướt tối tăm, căn phòng ban đầu của cô vốn là để lại cho Phó Mỹ Vân ở, nhưng do lần này Giang Minh Xuyên tới chơi nên mới cố ý nhường cho anh ở.
Đứa nhỏ này vừa nhìn là đã biết không được chăm sóc tốt, so với những vị công tử tiểu thư trong Hầu phủ thì chẳng khác nào một trên trời một dưới đất.
Cô đau lòng chạm vào khuôn mặt thô ráp của đứa nhỏ, đang chuẩn bị buông đứa nhỏ xuống để cho con bé ngủ tiếp thì phát hiện cũng có người đi theo vào đây. Quay đầu nhìn lại, là chị hai của “Kim Tú Châu”.
Cô chị hai Kim Ngọc Châu có chút ghen tị nhìn cô một cái, vốn là chị ta muốn tới đây hỏi thăm tình huống của Giang Minh Xuyên, vậy mà vừa mở miệng là đã nhịn không được mà ghen tỵ nói: “Em đúng là số tốt, lại gặp được miếng bánh từ trên trời rơi xuống như vậy. Chị nghe ý của mẹ chồng em thì có vẻ như người đàn ông kia cũng là người có chức có quyền, về sau em có thể ăn sung mặc sướng được rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


