Xế chiều hôm qua, người đàn ông này đi bộ hơn mười mấy cây số tới đây. Buổi tối lúc ăn cơm, ông cụ lấy ra chai rượu mà ông ta coi như bảo bối để mời anh một lý, anh nói mình đang phát sốt nên không thể uống, để “Kim Tú Châu” nghe thấy, thế nên mới nghĩ ra cái biện pháp này.
Về phần Kim Tú Châu của hiện tại, cô cũng sớm đã quen với cuộc sống phú quý của Hầu phủ, sao có thể nguyện ý ở lại cái nơi thâm sơn cùng cốc nghèo khổ này được?
Dứt khoát đâm lao thì phải theo lao, tiến hành cái kế hoạch này đến cùng.
Hai vợ chồng nhà họ Kim rất nhanh đã tới, đi theo phía sau còn có hai cô con gái lớn vừa đến nhà chúc tết hồi sáng nữa. Bởi vì là chuyện tai tiếng nên nhà họ cũng không gọi hai anh con rể tới đây.
Mẹ Kim vừa vào cửa liền nhào người tới, muốn đánh Kim Tú Châu, mắng cô là cái đồ không biết xấu hổ, sao có thể làm ra loại chuyện mất mặt như vậy.
Ánh mắt anh lạnh như băng, làm cho lời mắng chửi của mẹ Kim cứ nghẹn ở trong cổ họng không nói ra được, cuối cùng chỉ hung hăng trừng mắt mà liếc Kim Tú Châu một cái.
Cho dù là tức giận thì người hai nhà lúc này cũng không dám làm lớn chuyện này ra. Nhà họ Phó còn muốn dựa vào sự hy sinh của người con trai thứ để lấy tiếng, nếu để cho người ta biết chuyện này, về sau còn không biết sẽ bị đồn thành như thế nào nữa, mấy bà tám ở nông thôn trắng cũng có thể nói thành đen, huống chi việc này còn chẳng trắng sáng gì. Nhà họ Phó còn có một cháu trai nhỏ, nhà họ Kim cũng còn một cậu con út, mấy năm nữa đều phải kết hôn cưới vợ, làm lớn chuyện lên thì chỉ sợ ngay cả chuyện cưới hỏi cũng khó mà ngỏ lời với người ta ấy chứ.
Nghĩ tới đây, hai nhà đều bắt đầu toan tính trong đầu. Tuy nói không thể làm lớn chuyện lên, nhưng nên ầm ĩ thì vẫn phải làm ầm ĩ một phen. Nhà họ Phó muốn nhà họ Kim trả lại hai trăm đồng sính lễ lúc trước, nhà họ Kim không chịu, nói con gái mình ở nhà rất tốt, vừa đến nhà này làm dâu thì lại phát sinh ra chuyện như vậy, là do gia phong nhà họ không tốt mới ảnh hưởng đến nó...
Dù sao thì cuối cùng vẫn là hai bên chỉ trích lẫn nhau, đều bắt đối phương phải đưa tiền cho mình.
Tranh cãi dữ dội, mấy người phụ nữ của hai nhà cứ thế trực tiếp động thủ. Vốn còn cho rằng hai mẹ con nhà họ Phó đã đủ hung hãn rồi, lại không nghĩ tới ba mẹ con nhà họ Kim còn cao hơn một bậc, trực tiếp đè hai mẹ con nhà họ Phó trên mặt đất mà đánh. Hai người đàn ông nhà họ Phó đều gầy gò ốm yếu, nhìn thấy vậy thì sợ chết khiếp, trốn ở một bên mà kêu dừng tay. Cô con dâu lại càng mặc kệ, còn che miệng đứng cười trộm nữa chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


