Nói tới đây, chị ta lại có chút không cam lòng, dù thế nào cũng không ngờ rằng con ba luôn chỉ biết im ỉm lại có thể gả cho mối tốt như vậy. Thật ra, lúc trước chị ta cũng đã từng do dự, người mà nhà họ Phó vốn dĩ muốn làm mai là chị ta cơ, nhưng chị ta có chút tinh ý, nghe ngóng được là nhà họ Phó toàn những người ghê gớm cả, nên mới tỉ tê với mẹ là gả em gái chị ta qua đó đi. Rốt cuộc, nhà họ Phó đưa nhiều sinh lễ như vậy cơ mà, chắc chắn là mẹ chị ta sẽ không nỡ từ chối rồi.
Cuộc sống của cô chỉ quay quẩn nơi nội trạch, các vị chủ tử trong phủ nói chuyện lúc nào cũng quanh co lòng vòng, có thể nói trắng ra như thế này thì thật sự là rất hiếm thấy.
Kim Tú Châu cũng không phản bác chị ta, chỉ cười khẽ một tiếng: “Chị hai đúng là đã nhắc nhở cho em rồi, bây giờ em liền thu dọn đồ đạc luôn, anh ta đi lúc nào thì em liền đi theo lúc đó.”
Kim Ngọc Châu: “...” Ý của chị ta không phải như vậy.
Còn Kim Tú Châu nói được thì làm được.
*
Sau khi Giang Minh Xuyên giải quyết xong mọi chuyện thì liền chuẩn bị rời đi. Anh cũng đã thương lượng xong với hai vợ chồng nhà họ Phó rồi, anh còn có chuyện phải làm, năm ngày sau sẽ tới đây để đón hai mẹ con Kim Tú Châu.
Hai vợ chồng già nhà họ Phó cũng không quá vui vẻ, nhưng cô con dâu cả nhà bọn họ thì hớn hở vô cùng. Dù sao thì Giang Minh Xuyên cũng cho nhiều như vậy cơ mà, đưa hết toàn bộ ba mươi đồng và năm cân phiếu lương thực còn sót lại trên người cho nhà bọn họ luôn. Rốt cuộc, chỉ ở có năm ngày, cũng không thiệt thòi gì.
Nào biết, lúc Giang Minh Xuyên ra cửa, Kim Tú Châu liền ôm đứa nhỏ, trên tay đeo một cái túi nhỏ, hấp ta hấp tấp mà đi theo phía sau anh.
Giang Minh Xuyên nhíu mày, anh cũng không biết nên dùng tâm thái gì để đối đãi với cô nữa. Hít một hơi thật sâu, ánh mắt cũng không nhìn cô mà dừng ở ngọn cây cách đó không xa, khô khan nói: “Trước mắt cô cứ ở lại đây đi đã, mấy ngày nữa tôi sẽ tới đón cô cùng đi. Giờ tôi còn có việc phải làm.”
Kim Tú Châu cúi đầu, dáng vẻ hiền lành ngoan ngoãn như cô vợ nhỏ, nhưng giọng điệu lại rõ ràng mà nói: “Chị hai bảo tôi phải theo sát anh, chị ấy nói chúng tôi cũng không biết anh là người nơi nào, lỡ chạy đi mất thì biết chỗ nào mà tìm cơ chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
