Âm thanh chói tai xuyên qua cả sân, kinh động đến đôi vợ chồng già lúc này còn đang nấu cơm trong bếp, bọn họ vội vàng chạy ra xem: “Mới sáng sớm mà kêu la cái gì vậy hả, trong nhà còn có khách đấy.”
Đôi vợ chồng ngủ ở phòng nhỏ bên kia cũng bị đánh thức, vừa mắng chửi luôn miệng vừa đứng lên mở cửa: “Sáng sớm không ngủ, kêu cái quỷ gì vậy hả!?”
Người phụ nữ kia lại càng dùng sức mà nhéo eo chồng mình một cái, vô cùng oán giận nói: “Có cô em chồng nhà nào mà lớn tuổi như vậy rồi còn chưa chịu gả chồng, cả ngày chỉ biết nổi điên trong nhà như vậy không?”
Sắc mặt Giang Minh Xuyên rất khó coi, anh ngồi cứng ngắc ở trên giường, nhìn thấy Kim Tú Châu bị túm tóc liền sầm mặt đưa tay ra ngăn cản. Thế nhưng anh ngăn cản như vậy lại càng thêm kích thích hai mẹ con nhà kia, khiến bọn họ quay qua cào mặt anh luôn. Chỉ trong nháy mắt, trên mặt anh đã bị cào ra vài vết đỏ, còn bị rách da nữa chứ...
Cuối cùng vẫn là ông cụ đứng ở ngoài cửa nhìn không nổi nữa, hét lớn một tiếng “Đủ rồi!”
Âm thanh thật lớn, khiến cho mấy người trong phòng hết hồn. Ông ta trầm mặt quay đầu nói với con trai mình: “Đi gọi nhà thông gia tới đây.”
Trong phòng, bà vợ ông ta tức giận mắng to: “Thông gia cái gì, bà đây không có thông gia như vậy, nhìn xem bọn họ dạy dỗ ra được cái thứ tốt lành gì này.”
Kim Tú Châu sờ sờ lên trên da đầu bị túm tóc kéo đến đau buốc, cúi đầu không nói lời nào. Trải qua trận đại chiến này, cô cũng đã khôi phục lại sự tỉnh táo của mình rồi. Cô đoán rằng tình cảnh của mình lúc này hắn là mượn xác hoàn hồn lên trên một người phụ nữ trùng họ trùng tên, để rồi được sống lại một lần nữa.
Nửa đêm hôm qua, cái cô “Kim Tú Châu” kia có tỉnh lại một lần, khi cô ấy nghe lén được là mẹ chồng mình tính toán sẽ gả con gái bà ta cho chiến hữu của con trai thì trong lòng nảy lên ý tưởng khác. Tâm tư của cô ấy rất đơn giản, dựa vào cái gì mà em chồng cô ấy lại được gả cho một người tốt như vậy, để rồi sau này được vào thành phố sống, trải qua ngày tháng sung sướng trong ổ vàng ổ bạc? Còn cô ấy thì chỉ có thể ở lại nông thôn chịu khổ, chịu đánh chịu mắng như thế này.
Bây giờ chồng cô ấy đã chết, cô ấy lại không có con trai, về sau sẽ còn có vô số những ngày tháng khổ cực không thể đếm nổi đang chờ cô ấy, càng nghĩ càng thống hận, liền dứt khoát rời giường nấu cho người đàn ông kia một chén thuốc hạ sốt. Thuốc này là lão trung y trong thôn kê cho, gần đây con gái cô ấy bị ho khan rồi phát sốt, cũng nhờ uống thuốc này mới đỡ hơn nhiều rồi, chỉ có một phản ứng phụ duy nhất chính là uống xong dễ buồn ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




