Mặc dù Kim Tú Châu muốn làm món bánh sữa chiên mà mình thích ăn, nhưng món đó thì cần phải có sữa, mà ở đây lại không có, thế nên cô đành phải làm qua món "bánh hoàng kim" thôi. Bánh hoàng kim là cách nói của Hầu phủ, hồi đó, dì Lưu ở trong bếp nói rằng món này ở quê của bà ấy được gọi là đậu phụ vàng.
Khi Kim Tú Châu còn làm nha hoàn trong Hầu phủ, ngày nào cô cũng nghĩ đến việc kiếm đủ tiền để tự chuộc thân, sau đó ra ngoài mở một cửa hàng nhỏ để kinh doanh. Thế nên cô đã cố gắng hết sức để lấy lòng các ma ma giỏi giang ở trong phủ, sau đó đi theo bọn họ để học nghề. Bởi vì lúc đó cô còn đang hầu hạn trong viện của Thế tử, thế nên bọn họ cũng có đôi chút nể mặt mà dạy cho cô.
Sau lại, khi đã trở thành người của Hầu gia, cô lại lén tìm cách ma ma để học chữ và học cách xem sổ sách thu chi. Cô biết các vị chủ nhân trong phủ đều có xuất thân cao hơn cô, âm thầm coi thường cô, nhưng như vậy thì sao nào? Cô cũng không hề thua kém bọn họ chút nào, ngay cả Hầu gia cũng khen cô cực kỳ thông minh, chỉ tiếc lại sinh ra là con gái.
Kim Tú Châu lấy đậu đã ngâm cả buổi sáng ra, thêm chút nước rồi cho vào nồi nấu chín. Tranh thủ lúc này, cô và Hạ Nham mang hết bàn ghế trong nhà ra ngoài phơi nắng, sau đó hai người lại đổ đầy một thùng nước, lau hết trong nhà ngoài ngõ một lượt.
Đến khoảng hai giờ chiều, sau khi để nguội phần đậu đã nấu chín rồi đặt vào tô, cô dùng thìa khuấy đều đến khi đậu mịn rồi cho vào nồi, thêm đường và đun nhỏ lửa, khi sệt lại thì múc ra đĩa để nguội.
Vì thời tiết lạnh nên không cần có ý ướp lạnh, chờ khoảng nửa tiếng thì đã đông lại thành hình rồi.
Kim Tú Châu vốn định làm món này để mang đi tặng người ta, thế nên cô đã ngâm rất nhiều đậu. Cô úp ngược cái chiếc đĩa lên thớt, sau đó cắt phần nhân đông lạnh thành những dải nhỏ rồi bày vào đĩa cho đẹp mắt, những miếng cắt vụn thì chia ra hai cái bát cho hai đứa nhỏ ăn.
Cuối cùng, cô đã làm được ba đĩa thật đẹp.
Kim Tú Châu lấy một tô, úp ngược nó lên đĩa để che đi phần bánh hoàng kim bên dưới, sau đó nói với Hạ Nham: "Con đi cùng em gái đem cái này sang nhà thím Tiền. Nhân tiện hỏi thím ấy xem có cái áo khoác nào sạch sẽ không, cho dì mượn mặc một hôm, ngày mai sẽ trả lại."
Hai đứa nhỏ rất nhanh đã quay lại, trong tay Hạ Nham không chỉ cầm một cái áo khoác bông lớn màu xanh mà Phó Yến Yến cũng đang mặc một chiếc áo khoác nhỏ sạch sẽ, Kim Tú Châu chưa kịp hỏi thì Hạ Nham đã nhanh miệng giải thích: “Bà Ngô đưa cho em ấy mặc đấy ạ, là quần áo mà anh Tiểu Quân mặc khi còn nhỏ."
Mặt cậu bé đỏ bừng, vừa rồi Ngô Tiểu Quân cũng ở nhà, sau khi cắn một miếng bánh liền kêu to thật là ngon, còn khen dì mới của cậu nấu ăn giỏi nữa, nói là chưa bao giờ nó được ăn đồ ăn ngon như vậy, khiến cậu bé cảm thấy rất tự hào.
Đây là lần đầu tiên cậu không cảm thấy thua kém trước Ngô Tiểu Quân, bây giờ cậu cũng có ba có mẹ rồi, mẹ cậu có thể làm bánh đậu thơm ngon, cậu không còn là một đứa trẻ tội nghiệp không có mẹ nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)