Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Qua Thành Quả Phụ Tái Giá Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Tiền Ngọc Phượng tỏ vẻ đã hiểu: "Được, vậy chúng ta đi xem quần áo đi."

Khi họ đến quầy bán quần áo, nhân viên đứng bên trong nhìn thấy họ đi tới, lại đánh giá bọn họ từ trên xuống dưới một phen, mới quay đầu sang một bên, làm như không nhìn thấy.

Tiền Ngọc Phượng có chút không được tự tin lắm, cô ấy hỏi: "Em có muốn xem không?"

Tiền Ngọc Phượng chỉ dám ra vẻ dày dặn trước mặt Kim Tú Châu thôi, chứ trước mặt những người thành phố này, cô ấy vẫn cảm thấy có chút tự ti.

Kim Tú Châu liếc nhìn bộ quần áo treo trên tường ở bên trong, cảm thấy kiểu dáng cũng đơn giản thôi, nhắm mắt cô cũng có thể làm được, chất liệu cũng không tốt lắm. Nếu là trước kia, cô thậm chí còn không thèm nhìn đến chúng ấy chứ.

Cô kéo Tiền Ngọc Phượng rời đi: “Xuống tầng dưới mua vải đi, em tự mình may cũng được.”

Tiền Ngọc Phượng có chút kinh ngạc: "Em biết may quần áo?"

"Biết một chút."

Tiền Ngọc Phượng cười nói: “Nếu không biết thì có thể hỏi mẹ chồng chị, bà ấy biết đấy. Quần áo trong nhà đều do bà tự tay làm cả. Khi còn trẻ bà ấy làm nha hoàn cho nhà địa chủ, đi theo một ma ma trong nhà đó mấy năm, cũng học được một tay may vá."

Kim Tú Châu ừ một tiếng. Bọn họ lại đi xuống tầng dưới, tầng dưới có mấy quầy bán vải, đều cho sờ thử. Kim Tú Châu đã tiêu hết số phiếu vải mang theo trên người, cô thầm tính làm chỗ bốn người trong nhà mỗi người ít nhất hai bộ. Tiền Ngọc Phượng đi theo bên cạnh không nói nên lời, sao cô có thể tiêu tiền kiểu ấy được cơ chứ. Sau đó, thấy Kim Tú Châu còn muốn mua thêm bông, liền nhanh chóng kéo cô lại: “Để chị về trong thôn mua bông giúp em, rẻ hơn nhiều, đừng tiêu tiền bừa bãi."

Thế là dù vẫn mua chưa đã tay, Kim Tú Châu vẫn đành phải dừng lại.

Cuối cùng, bốn người họ cũng coi như là thắng lợi trở về, mua được một đống đồ.

Về đến nhà đã là 12 giờ trưa, Giang Minh Xuyên đã về, còn chuẩn bị xong cả cơm trưa.

Nhìn thấy Kim Tú Châu mua về nhiều vải như vậy, anh mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.

Anh chỉ nói: "Tôi đã nộp báo cáo kết hôn rồi, chờ phê duyệt thì chứng ta sẽ đi lấy giấy đăng ký kết hôn. Đến lúc đó chúng ta đặt hai bàn ở nhà ăn, cô thấy sao?"

Kim Tú Châu cũng không biết tục lệ nơi này thế nào, liền gật đầu nói: "Cái này anh cứ sắp xếp là được."

Thực ra cô không để ý nhiều đến những thứ này lắm, chỗ nào chẳng có vài đám cưới làm cho rầm rộ hoành tráng, cuối cùng lại sống với nhau chẳng ra gì. Cô đã sớm hiểu ra một đạo lý, phụ nữ dù có gả cho ai cũng phải giữ lấy mình, phải đặt cuộc sống ở trên bản thân mình thì mới có thể sống tốt, chứ không thể dựa dẫm vào đàn ông hay con cái được đâu.

Giang Minh Xuyên ừ một tiếng, như nhớ ra điều gì đó, anh nói: “Đoàn trưởng bảo chúng ta tối nay đến nhà anh ấy ăn cơm, tối nay không cần nấu cơm đâu.”

Không phải người như vậy là ý gì? Đây không phải là lễ tiết cơ bản sao?

Kim Tú Châu không để ý đến anh, may mắn là cô đã sớm chuẩn bị cả rồi.

Giang Minh Xuyên cơm nước xong thì đi luôn rồi, Kim Tú Châu liền bắt đầu bận rộn. Trong nhà không có nhiều nguyên liệu nấu ăn có thể dùng được, chỉ có bột mì và đậu mà Giang Minh Xuyên mang về tối qua thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc