Kim Tú Châu hài lòng gật đầu, đưa cho bọn nhỏ hai cái bát: "Cầm đi ăn đi, nhưng không thể ăn quá nhiều trong một lần được, dù sao cũng là đồ lạnh."
Phó Yến Yến nhìn cô, sau đó chợt nhận ra lý do vì sao cô muốn cô bé đi theo qua nhà bên cạnh, chính là để cô bé cũng có thể mặc một bộ quần áo sạch sẽ.
Nhưng cô bé không hiểu như vậy thì khác gì là nói mượn cả hai bộ cùng một lúc nhỉ?
Hai đứa nhóc cầm bát bánh đi ra ngoài, trên mặt đều có chút không thể tin nổi. Hạ Nham không ngờ cái bát bánh lớn như vậy đều là cho mình hết, còn Phó Yến Yến thì không ngờ rằng Kim Tú Châu lại có thể nấu ăn. Trong ký ức của cô bé, Kim Tú Châu chưa bao giờ làm những thứ này, cô đều nói là phí tiền.
Khi sắc trời gần chuyển tối, Giang Minh Xuyên đã trở lại.
Kim Tú Châu đã thay quần áo, còn gội đầu, tắm rửa sạch sẽ cho mình và hai đứa nhóc nữa. Thấy Giang Minh Xuyên đã về, cô mới gác cái giỏ nhỏ đựng đĩa bánh đậu trên cổ tay, hỏi anh: “Bây giờ chúng ta đi à?"
“Đồ ăn tôi tự làm, cũng không phải thứ gì quý giá cả, chỉ là tôi nghĩ rằng nếu đến tay không thì thật không phải phép.”
Giang Minh Xuyên gật đầu nói "Ừ" một tiếng.
Cả nhà bọn họ đi về phía tòa nhà tập thể đã được xây dựng trước mặt. Gia đình đoàn trưởng Uông sống ở tầng bốn, khi đến tầng bốn, cửa cầu thang đã mở, bên trong rất náo nhiệt, hình như là có rất nhiều người.
Kim Tú Châu nhìn Giang Minh Xuyên, lúc nghe anh nói cô còn tưởng rằng chỉ có mỗi gia đình họ được mời, bây giờ xem ra dường như không phải vậy.
Giang Minh Xuyên cũng tựa hồ có chút ngạc nhiên, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nói với cô: "Vào đi, nếu lát nữa chị dâu có nói gì thì cô cứ cười là được."
Kim Tú Châu cảm thấy anh đang đánh giá thấp cô, cô cũng không phải người dễ bắt nạt đâu.
Nào biết khi hai người vừa bước vào cửa, đã nghe thấy tiếng cười hì hì rồi: “Ô, đây chẳng phải là áo của Tiền Ngọc Phượng sao?”
Kim Tú Châu vừa bước vào cửa thì hơi khựng lại, cô ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra giọng nói, đối mặt với cô là một người phụ nữ trung niên có mái tóc ngắn ngang tai, khuôn mặt tròn trịa, lông mày thưa, khi cười lên thì lộ ra rất nhiều nếp nhăn nơi khóe mắt.
Chị ta không nhìn Kim Tú Châu mà quay sang hỏi người phụ nữ bên cạnh: “Tôi không nhìn nhầm đâu nhỉ? Lần trước Tiền Ngọc Phượng đã mặc bộ này mà, còn nói là do mẹ chồng may cho, khoe khoang một hồi rõ lâu.”
Phòng khách trong nhà cũng không lớn lắm, ở giữa đặt một chiếc bàn vuông, mấy người đàn ông đang cùng nhau ngồi uống trà ở đó, còn mấy người phụ nữ thì ngồi chuyện trò ở cửa, trong tay còn cầm cả bát hạt dưa, vỏ hạt dưa bị ném trực tiếp xuống đất, nhà cửa lộn xộn không có chỗ đặt chân.
Người phụ nữ được hỏi có khuôn mặt thon dài, nghe vậy thì chỉ cười ngượng nghịu, thấy mọi người xung quanh đang nhìn mình, chị vội vàng nói: “Tôi cũng không rõ lắm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


