Kim Tú Châu bảo Hạ Nham trông chừng em gái mình ở cửa, còn cô thì đi vào mua đồ trước: "Đừng chạy lung tung, lát nữa dì sẽ mua kẹo cho mấy đứa."
Hạ Nham nắm lấy tay Phó Yến Yến, ngoan ngoãn gật đầu: "Dì, con và em gái sẽ ở đây đợi dì ạ."
Phó Yến Yến không hề suy nghĩ mà hất tay cậu bé ra.
Hạ Nham không tức giận, cho rằng em gái còn chưa thân với mình.
Kim Tú Châu đi theo Tiền Ngọc Phượng chen vào trong đám đông ồn ào. Tiền Ngọc Phượng rất có kinh nghiệm, cô ấy kéo Kim Tú Châu xoay trái xoay phải, rất nhanh đã tiến được vào trong, Tiền Ngọc Phượng không mua đồ cho mình mà giúp Kim Tú Châu mua đường, nước tương, giấm...
Tiền Ngọc Phượng vốn tưởng rằng Kim Tú Châu xuất thân từ nông thôn, sẽ sống rất tiết kiệm, nhưng không ngờ khi cô mua sắm thì còn thoáng tay hơn cả mấy cô con dâu người thành phố nữa. Được cái cô không kén chọn, cũngà không thích chiếm lợi của người khác.
Hai người họ mua đồ xong liền tới cửa hàng bách hóa luôn, khi ra tới cửa, Kim Tú Châu nói với hai đứa nhỏ: "Trong đó không có gì ngon hết, về nhà dì sẽ làm cho hai đứa."
Đây là lời mà người lớn vẫn thường dùng để dỗ trẻ con, cả hai đứa nhóc và Tiền Ngọc Phượng đều không coi là thật.
Trong cửa hàng bách hóa cũng có rất nhiều người, nhưng không cần phải chen chúc như bên kia. Tầng một bán những thứ tương đối bình dân như vải, giày, trái cây, kẹo, bánh ngọt,... Tầng một khá đông người nên họ lên tầng hai trước.
Tầng hai ít người hơn, nhưng đồ ở đây thì cũng đắt hơn nhiều, chẳng hạn như đồng hồ, radio, quần áo may sẵn, quầy bán mắt kính,... Trước quầy đồng hồ còn có mấy người, chứ quầy radio thì không có ai cả. Kim Tú Châu thậm chí còn không biết đó là gì, trong quầy nhìn trống không. Nghe Tiền Ngọc Phượng giải thích, cô mới biết hai cái cục đen đen trong quầy chính là radio, có thể nghe được tin tức, còn cụ thể thì cô ấy cũng không rõ lắm.
Vẻ mặt của Kim Tú Châu hơi mê mang, Tiền Ngọc Phượng cũng giải thích không rõ được, chỉ kéo cô đến quầy trưng bày đồng hồ, chỉ vào chiếc đồng hồ bên trong rồi nói: “Về nhà thì bảo chồng em mua cho em một chiếc nhé. Thời nay người ta đều tặng cái này làm sính lễ kết hôn đấy."
Nói xong, vẻ mặt cô ấy trở nên cay đắng: “Hồi trước lúc chị lấy chồng, lão Ngô chỉ cho nhà chị có một bao gạo thôi. Còn doanh trưởng Vũ ấy hả, tặng cho vợ anh ta cả một cái máy may luôn. Càng nghĩ tới chị lại càng thấy mất mặt."
"Máy may?"
"Đúng vậy, đó là đồ tốt, có nó thì làm quần áo cũng không cần phải tự mình may, chỉ cần dùng chân giẫm lên là được, vừa nhanh lại còn thẳng."
Khuôn mặt Kim Tú Châu lộ ra vẻ tò mò.
Phó Yến Yến đứng gần đó nghe thấy những lời này thì có chút lo lắng nhìn Kim Tú Châu. Cô bé sợ mẹ mình sẽ đua đòi, nhưng hình như cô bé đã nghĩ sai rồi, lúc này Kim Tú Châu rất thản nhiên mà nói: “Không có tiền... Đắt quá, đợi khi nào có tiền thì tính."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)