Mùa đông năm 1969, cái lạnh thấu xương đánh thức người phụ nữ đang nằm trên giường. Cô cố hết sức mở mắt, đầu óc ong ong, mãi lâu sau vẫn chưa kịp phản ứng lại là chuyện gì đã xảy ra. Ngay sau đó, cô giật giật cơ thể cứng đờ của mình, chậm rãi ngồi dậy, vẻ mặt đầy nghi hoặc mà quay đầu quan sát bốn phía.
Qua một lúc lâu, cơn đau đớn mới qua đi, cô hít một hơi thật sâu để ổn định tâm trạng. Sau đó giống như nhớ ra điều gì, cô quay đầu nhìn về phía bên cạnh, trên mặt lộ ra vẻ mặt trầm tư. Người đàn ông nằm ở trên giường đang đưa lưng về phía cô, chăn mỏng phủ ngang hông, để lộ tấm lưng rắn chắc khỏe mạnh.
Trong đầu Kim Tú Châu đấu tranh tới lui một hồi, lại nhìn cảnh tượng xung quanh một chút, cuối cùng cắn răng một cái, như là đã đưa ra quyết định, tay run rẩy mà túm chăn rồi lại một lần nữa nằm xuống, nhắm chặt mắt lại.
Sáng sớm, trời còn chưa sáng, một cô gái mặc áo khoác màu lam đã giặt đến trắng bệch bưng một chậu nước nóng đi về phía căn phòng nhỏ bên cạnh. Trước khi gõ cửa, cô ta còn cố ý dừng lại, sờ soạng bím tóc mình vừa mới chải xong, thấy không hề bị rối, lúc này mới yên tâm gõ cửa, trên mặt còn cố ý để lộ ra nụ cười thẹn thùng.
Cô ta trước tiên là gõ gõ hai cái, thấy bên trong không hề có động tĩnh gì đáp lại, cô ta tưởng là tiếng quá nhỏ, liền cố ý dùng sức gõ tiếp thêm hai cái nữa, đợi một lát, vẫn như cũ không thấy động tĩnh gì.
Không biết cô ta nghĩ đến điều gì mà ánh mắt hơi mơ hồ một chút, sau đó quay đầu lại, nhìn thoáng qua khoảng sân sau lưng mình. Thấy xung quanh không có ai, cô ta mới len lén ghé mặt đến sát khe cửa để nhìn vào bên trong. Có chút nhìn không được rõ lắm, thế nên hơi dùng sức đẩy một cái, ai ngờ lại dùng lực hơi quá, khiến cho cửa phòng cứ thế mở toang ra luôn. Sau đó, cô ta liền thấy trên giường là một nam một nữ đang ôm nhau ngủ cùng một chỗ, trông vô cùng thân mật.
Người đàn ông quay mặt về phía cô ta, hai mắt vẫn đang nhắm chặt, trên khuôn mặt cương nghị là chiếc mũi thẳng như dốc núi, môi mỏng khẽ mím, cho dù là đang ngủ thì trên người anh vẫn mang theo một cỗ khí thế khiến người ta không dám tới gần. Còn người phụ nữ trong lòng anh thì đang dán vào ngực anh mà ngủ, chỉ lộ ra mái đầu đen nhánh cùng với nửa khuôn mặt nghiêng.
Nhưng Phó Mỹ Vân chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra người đó ngay, nhất thời cả người cô ta đều dựng hết cả lông lên, trực tiếp ném cái chậu sắt trong tay một cái koong, thét chói tai rồi vọt lên: “Kim Tú Châu, đồ tiện nhân này, tôi liều mạng với chị ——”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
