Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Xuyên Qua Thành Quả Phụ Tái Giá Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Mùa đông năm 1969, cái lạnh thấu xương đánh thức người phụ nữ đang nằm trên giường. Cô cố hết sức mở mắt, đầu óc ong ong, mãi lâu sau vẫn chưa kịp phản ứng lại là chuyện gì đã xảy ra. Ngay sau đó, cô giật giật cơ thể cứng đờ của mình, chậm rãi ngồi dậy, vẻ mặt đầy nghi hoặc mà quay đầu quan sát bốn phía.

Cô nhớ rõ là mình đã chết rồi.

Cách cô không xa có một cái cửa sổ bị hỏng, bên ngoài đã bị một lớp tuyết trắng xóa thật dày bao phủ, ánh sáng trắng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, khiến cô có thể nhìn thấy rất rõ mặt đất gồ ghề và cả những khe nứt trên vách tường nữa. Kim Tú Châu cau mày, dáng vẻ nghèo nàn của ngôi nhà này thậm chí còn không bằng cả ngôi nhà cô từng ở khi còn bé.

Cô giơ tay xoa xoa cái trán đang đau nhức, đột nhiên nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng hít thở, động tác dừng trên tay hơi khưng lại, đang chuẩn bị nhìn về hướng phát ra âm thanh thì đầu cô đột nhiên đau nhói, như thể bị vô số cây kim đâm vào vậy, sau đó những hình ảnh xa lạ cứ thể mà phủ đầy trong tâm trí cô.

Qua một lúc lâu, cơn đau đớn mới qua đi, cô hít một hơi thật sâu để ổn định tâm trạng. Sau đó giống như nhớ ra điều gì, cô quay đầu nhìn về phía bên cạnh, trên mặt lộ ra vẻ mặt trầm tư. Người đàn ông nằm ở trên giường đang đưa lưng về phía cô, chăn mỏng phủ ngang hông, để lộ tấm lưng rắn chắc khỏe mạnh.

Trong đầu Kim Tú Châu đấu tranh tới lui một hồi, lại nhìn cảnh tượng xung quanh một chút, cuối cùng cắn răng một cái, như là đã đưa ra quyết định, tay run rẩy mà túm chăn rồi lại một lần nữa nằm xuống, nhắm chặt mắt lại.

Người đàn ông quay mặt về phía cô ta, hai mắt vẫn đang nhắm chặt, trên khuôn mặt cương nghị là chiếc mũi thẳng như dốc núi, môi mỏng khẽ mím, cho dù là đang ngủ thì trên người anh vẫn mang theo một cỗ khí thế khiến người ta không dám tới gần. Còn người phụ nữ trong lòng anh thì đang dán vào ngực anh mà ngủ, chỉ lộ ra mái đầu đen nhánh cùng với nửa khuôn mặt nghiêng.

Nhưng Phó Mỹ Vân chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra người đó ngay, nhất thời cả người cô ta đều dựng hết cả lông lên, trực tiếp ném cái chậu sắt trong tay một cái koong, thét chói tai rồi vọt lên: “Kim Tú Châu, đồ tiện nhân này, tôi liều mạng với chị ——”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc