Giang Minh Xuyên biết đây là lần đầu tiên cô đi tàu hỏa, nên nói với cái ót của Kim Tú Châu: “Muốn đi vệ sinh thì nói với tôi một tiếng, tôi sẽ đưa cô đi.”
Trước cửa buồng vệ sinh có rất nhiều người đứng, nam nữ già trẻ gì cũng đủ cả, có người đứng bên ngoài trông chừng vẫn hay hơn.
Kim Tú Châu không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng. Nhưng mãi đến khi xuống xe cô cũng không hề đi vệ sinh. Tuy rằng khá sốt ruột, nhưng trước ánh mắt của bao nhiêu người như vậy, cô thật sự không thể thoải mái mà đi vệ sinh được. Với cô mà nói, thì nơi này chính là một cỗ xe ngựa lớn, có đủ mọi loại người chen chúc.
Sau khi đến ga tàu hỏa ở tỉnh lỵ, Kim Tú Châu ôm đứa bé đi nhà vệ sinh. Vốn dĩ cô còn lo lắng đứa trẻ sẽ làm ướt quần áo dọc đường, nhưng không ngờ đứa trẻ này lại còn ngoan hơn cô nghĩ rất nhiều. Con bé không khóc cũng không quậy, lại càng không cần cô phải đặc biệt chăm sóc.
Giang Minh Xuyên đi ra ngoài mua cơm. Lúc cơm nước xong xuôi, anh lại bảo Kim Tú Châu đi nhà vệ sinh lau rửa lại một chút. Nhà vệ sinh ở ga tàu hỏa của tỉnh lỵ khá lớn, hơn nữa cũng khá sạch sẽ, còn có người phụ trách dọn dẹp cả ngày, có cả một gian phòng liên tục cung cấp nước nóng nữa. So ra thì tốt hơn nhà ga của huyện thành nhiều.
Kim Tú Châu bế theo đứa bé, lấy khăn tắm và chậu rửa mặt, định sẽ lau rửa sơ qua một chút. Khăn lông, bàn chải đánh răng, bột đánh răng và chậu rửa đều là Giang Minh Xuyên mới mua cả.
Trong nhà vệ sinh còn có một chiếc gương, Kim Tú Châu nhìn mà nhảy dựng, cô không ngờ bây giờ mình lại trông xấu xí đến chừng này.
Mái tóc khô khốc rối bù rũ tung trên vai, má hóp lại, sắc da vàng vọt, trông vô cùng hốc hác tiều tụy, ánh mắt cũng mờ mịt, chẳng chút ánh sáng. Người cô rất gầy, bộ quần áo vải bông rộng thùng thình chẳng khác nào đang treo trên người cô. Nhưng nếu nhìn kỹ, các đường nét trên khuôn mặt của cô vẫn có sáu, bảy phần tương tự với dáng vẻ của cô ở đời trước. Chỉ là cô quá gầy, vừa nhìn là biết là một người số khổ chưa từng được sống một ngày yên lành.
Lúc đầu, cô có chút hơi thất vọng, nhưng sau đó nghĩ lại, xem như là Bồ Tát đã thương xót cô, cho cô cơ hội sống lại một lần nữa. Nơi này tuy nghèo khó nhưng lại không có chuyện tam thê tứ thiếp, cũng không có cảnh coi mạng người như cỏ rác, chưa chắc đã tệ hơn đời trước của cô đâu.
Nghĩ đến đây, đầu óc cô lại thông suốt thêm vài phần, ánh mắt cũng trở nên kiên định hơn, thậm chí còn tràn ngập tinh thần chiến đấu, như thể đã quay lại cái thời khác khi cô đấu trí đấu dũng với một đám oanh oanh yến yến nơi hậu viện hầu phủ ngày trước.
Có điều, khi cô bước ra, nhìn thấy Giang Minh Xuyên đang nói chuyện với một cô gái trẻ, ánh sáng trong mắt cô lập tức chuyển thành bất mãn. Nhưng cô vẫn luôn có thể nhẫn nhịn chứ không lập tức nổi trận lôi đình, mà chờ sau khi cô gái trẻ kia rời đi, mới chua chát tiến đến hỏi một câu: "Người đó là ai vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


