Lúc này Giang Minh Xuyên mới ý thức được có điều gì đó không ổn, anh cau mày nhìn cô.
Kim Tú Châu có chút thiếu tự tin, nhưng vẫn hất cằm ra vẻ đúng lý hợp tình: “Bây giờ anh đã là người đàn ông của tôi rồi, người mà tôi đã để ý thì không ai có thể cướp đi được.”
Xưa nay tính tình cô luôn mạnh mẽ như thế, cho dù cô và Giang Minh Xuyên mới quen nhau có một ngày, nhưng nếu anh đã hứa hẹn sau này sẽ chịu trách nhiệm với cô, vậy thì anh chỉ có thể đối xử tốt với một mình cô thôi.
Giang Minh Xuyên vốn đang cảm thấy cô quá ngang ngược vô lý, nhưng nghe đến mấy lời này, lỗ tai anh lại không khỏi đỏ bừng lên.
Anh theo bản năng mà nhìn nhìn xung quanh, thấy không có ai để ý mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó tức giận nói: “Cái gì mà cướp với chả không cướp, chẳng ai cướp với cô cả.”
Nói xong, anh cầm lấy cái chậu trên tay cô rồi đi tìm chỗ ngồi xuống.
Kim Tú Châu hừ một tiếng, nắm lấy tay con gái rồi đi theo đến chỗ anh.
Không ai để ý, Phó Yến Yến nhìn một màn này, trong đôi mắt đen nhánh trầm lặng của cô bé lại hiện lên một tia mờ mịt.
Buổi tối, 7h30 cả nhà họ lên tàu hỏa.
Lúc này trời đã hoàn toàn tối hẳn, mọi người trên tàu đều đang ngủ hoặc đang ăn tối. Lần này, Giang Minh Xuyên đặt giường nằm, một giường ở tầng giữa, một giường ở tầng dưới cùng ở phía đối diện. Kim Tú Châu và con gái ngủ ở giường dưới.
Ngồi trên tàu cả một ngày, hai mẹ con đều đã sớm mệt mỏi, Kim Tú Châu cũng không quan tâm giường có sạch hay không, cứ thế nằm xuống ngủ luôn. Giang Minh Xuyên trước hết là nhìn chung quanh một chút, khi cảm thấy không có vấn đề gì thì mới leo lên giường tầng ở phía đối diện.
Bóng đen hoảng sợ, Giang Minh Xuyên vừa nhỏm dậy là hắn liền xoay người bỏ chạy. Trong hành lang tối tăm nhỏ hẹp, người đó nhanh chóng biến mất.
Giang Minh Xuyên nhảy xuống đất, đuổi theo hai bước rồi mới dừng lại, nhìn chằm chằm về cuối toa xe, sau đó mới đi đến bên giường của Kim Tú Châu để kiểm tra tình huống.
Mấy người đang ngủ say trong toa xe đều bị động tĩnh này đánh thức, một cậu thanh niên trẻ tuổi thò đầu ra ngoài cau mày hỏi: "Ồn ào gì đó? Nửa đêm rồi còn không cho người ta ngủ à."
Người nằm ở giường phía trên có lẽ là bạn của cậu ta, tính tình cũng khá hơn, lịch sự hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Chủ yếu là cậu cảm thấy khí chất của Giang Minh Xuyên khá đặc biệt, thoạt nhìn không giống người lỗ mãng.
Giang Minh Xuyên chỉ giải thích đơn giản một câu: "Vừa rồi có trộm, mọi người cẩn thận đồ đạc."
Lời này khiến mọi người trong toa tàu lo lắng một chút, tất cả đều nhanh chóng ngồi dậy kiểm tra lại hành lý. Kim Tú Châu cũng tỉnh dậy, vội vàng sờ túi quần, thấy tiền vẫn còn đó thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Giang Minh Xuyên nói với cô: “Cô lên ngủ ở giường trên đi, để tôi ngủ phía dưới cho.”
Kim Tú Châu đoán rằng tên trộm đang định trộm thứ gì đó của người bên dưới thì bị anh phát hiện, thế nên cô cũng không từ chối mà nhanh chóng đứng dậy khỏi giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

