"Không phải anh ta."
Trưởng thôn theo bản năng hỏi lại: "Không phải ai? Không...không phải cậu ta, là ý gì?"
Năm 1960, Xuân Phân nhận con trai thứ hai của trưởng thôn làm đệ tử, tuy là tư chất không cao, nhưng mỗi tháng có vài cái phiếu thức ăn. Điều này làm mọi người lại nhìn chằm chằm vào cô. Làm đệ tử của cô là không thể nào, năm ấy Xuân Phân vừa đúng 22 tuổi, nên kết hôn rồi. Thím hai của cô liền giới thiệu cho Xuân Phân người cháu bên nhà mẹ của bà. Cháu của thím hai cao hơn Xuân Phân một chút, khoảng 1m73, vẻ ngoài tuấn mỹ, học tại trường trung học chuyên nghiệp, làm việc trong nội thành. Ông bà nội của cô ở cùng chú hai, cô mồ côi cha mẹ, chỉ có thể đi theo ông bà sống ở nhà chú hai. Sau đó ông bà nội lần lượt qua đời, bởi vì công vệc của cô, nên nhà thím hai vẫn đối với cô như cũ, nhưng chung quy vẫn không phải nhà chính mình. Vì không muốn ăn nhờ ở đậu, dù không có tình cảm với người chồng trước, nhưng cô vẫn đồng ý gả đi. Ở với ai mà cũng là ở. Dân quê sẽ không nói câu ly hôn trừ khi đến một ngày thật sự không thế đi tiếp với nhau nữa. Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, Xuân Phân càng không nghĩ tới chuyện ly hôn. Mặc dù Xuân Phân coi thường chồng cũ ngoài được cái mặt thì chả được cái nước gì. Thế mà chẳng cần đợi đến lúc cô bùng nổ, hắn đã đòi ly hôn với cô, lý do là cô không biết sinh con. Tiền lương của Xuân Phân mỗi tháng là 36,5 đồng, nhiều hơn hắn 10 đồng, có có các trợ cấp khác. Cô còn đang phiền nhà đó trên dưới già trẻ trông vào cô lo liệu, vậy mà hắn còn đòi ly hôn với cô, không nói hai lời, Xuân Phân dứt áo đưa hai đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ. Cô còn tính toán giải thích với thím hai sao cho tốt, kết quả lại nghe được vợ chồng chú hai thì thầm với nhau, thì ra đại tiểu thư nhà Phó Bí thư huyện ủy thích chồng cũ của cô, cả nhà hắn lẫn vỡ chồng chú hai đều cho rằng cưới con gái nhà đó tiền đồ rộng lớn.
"Gấp hai?" Trưởng thôn kinh hô một tiếng, bỗng ông nghĩ tới tình hình của Xuân Phân, "Không...không phải là gạt cô đấy chứ? Tôi nói câu thật lòng, cô đừng ghét bỏ. Công việc của cô đúng là tốt, nhưng cô từng ly hôn, lại mang theo hai đứa nhỏ, người đó không, có phải là có tật xấu gì không?"
Xuân Phân đáp: "Không có. Anh ấy từng ly hôn thôi."
"Vậy mới hợp lý. Nhưng cậu ta lương cao như vậy, đúng ra không ly hôn chứ?"
Tình hình bên đối phương Xuân Phân không muốn nói quá nhiều, thứ nhất là vội vã vào nội thành gặp mặt, thứ hai trưởng thôn biết càng nhiều càng không vững tâm, không dễ qua mặt thím hai.
"Cuộc sống quân đội gian khổ, vợ cũ của anh ấy không chịu được."
"Cuộc sống quân đội đúng là khổ." Trưởng thôn trước kia từng tham gia quân ngũ, chuyện về quân đội trưởng thôn cũng hiểu ít nhiều, "Nghe nói rất nhiều quân đội phải ở trong rừng già núi sâu. Thế nhưng với điều kiện của cậu ta, lẽ nào không tìm được một cô trong thành phố, lại phải chạy ra nông thôn tìm. Xuân Phân, việc này cô phải hỏi cho rõ ràng. Nghe nói hôn nhân quân sự phải được sự đồng ý của quân đội mới có thể ly hôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


