Đây đúng là sắp xếp tốt nhất rồi. Khương Sùng Văn nghẹn lời, chỉ thốt lên được: “A Nghiên... cảm ơn...”
Phùng Tuyết Trinh thì mắt đỏ hoe, nước mắt vòng quanh, nắm tay con gái mà vừa khóc vừa cười.
“Cảm ơn anh.” Khương Thư Di biết Hạ Thanh Nghiên là người đáng tin nhưng không ngờ lại vững chãi đến thế. Không cần ai nói, anh đã âm thầm làm đến mức này.
Hơn nữa họ còn chưa cưới nhau. Cô nhớ lại trong sách, dù cô không gả cho anh nhưng khi nghe tin cô gặp chuyện, anh vẫn buông bỏ tất cả để điều tra chân tướng. Quả đúng như mọi người hay nói, lấy chồng phải lấy người bản thân đã tốt vì anh sẽ đủ trách nhiệm, và biết cách đối nhân xử thế.
Giờ biết nơi cải tạo cũng gần hơn, vợ chồng Khương Sùng Văn thấy cũng bớt lo. Dù sao cũng gần con gái, mà con gái thì đã có người chăm sóc.
Nhìn những việc Hạ Thanh Nghiên làm hai ngày nay, đủ để họ yên tâm gửi gắm con.
Trưa nay ăn cơm ở nhà Chu Xuân Hoa, hai người chỉ dặn: “A Nghiên, con nghỉ ngơi một chút rồi cùng Di Di sang ăn cơm nhé.”
Chờ bố mẹ đi rồi, Khương Thư Di mới vươn tay kéo tay áo Hạ Thanh Nghiên, khẽ nói: “Để em băng vết thương cho anh nhé?”
Nghe cô nhắc, Hạ Thanh Nghiên mới cúi nhìn cổ tay. Lúc trước vô ý bị mảnh bát vỡ cứa vào, tuy vết thương không sâu, máu đã khô nhưng vẫn còn sượt đau. Chút vết thương này, trong mắt Hạ Thanh Nghiên chẳng đáng là gì. Nếu ở trong đơn vị, anh chắc chắn sẽ chẳng buồn xử lý. Nhưng bây giờ là Khương Thư Di hỏi anh đấy.
“Được, cảm ơn Thư Di.” Anh tất nhiên không từ chối.
Khương Thư Di dẫn Hạ Thanh Nghiên vào phòng mình. Vì mẹ cô là bác sĩ nên trong nhà luôn có sẵn mấy thứ như băng gạc, dung dịch sát trùng. Lần thứ hai bước vào phòng Khương Thư Di, Hạ Thanh Nghiên nhận ra căn phòng đã được dọn dẹp lại, trông sạch sẽ gọn gàng. Ga trải giường kẻ caro màu xanh lam, chăn màu xanh phấn, còn có những họa tiết thêu nhỏ xinh.
“Ừ, anh không sợ.” Hạ Thanh Nghiên cười đáp.
Anh đã nói vậy, Khương Thư Di cũng không nhẹ tay nữa. Vì lúc xảy ra chuyện không được xử lý kịp thời nên trên vết thương còn dính bẩn, cô phải dùng dung dịch sát trùng làm sạch, nếu không rất dễ bị viêm.
Vì máu đã khô lại nên khi cô chấm bông vào thì hơi mạnh tay một chút. Miếng bông thấm đầy dung dịch sát trùng ấn lên vết thương, Hạ Thanh Nghiên không kịp chuẩn bị, khẽ “hít” một tiếng.
Khương Thư Di nghe thấy bèn ngẩng đầu nhìn anh: “Đau lắm hả?” Hồi nãy anh nói không sợ nên cô mới hơi mạnh tay chút thôi.
Bị đôi mắt trong veo ấy nhìn chăm chú, Hạ Thanh Nghiên lập tức lắc đầu, ra vẻ mạnh mẽ: “Không đau, chỉ hơi lạnh thôi.” Anh đâu chịu thừa nhận là đau thật, chỉ là không để ý nên phản xạ như vậy thôi, chứ hoàn toàn chịu được mà.
Khương Thư Di bất ngờ nhận ra thì ra Hạ Thanh Nghiên cũng biết cứng đầu, cố chịu đựng. Những hiểu biết của cô về anh chỉ đến từ mấy dòng mô tả ít ỏi trong sách, cộng thêm thời gian ngắn tiếp xúc từ khi anh tới.
Ấn tượng ban đầu là một người đàn ông mạnh mẽ đến đáng sợ, kiểu có cảm giác xa cách như mấy “tổng tài” trong truyện. Không ngờ anh cũng là người có máu có thịt như vậy. Cảm giác đó... giống như khoảng cách giữa hai người bỗng rút ngắn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



