Thời Tiểu Phượng vẫn ngây dại như người mất hồn. Một người đột nhiên trúng số độc đắc, chưa kịp hưởng thụ được mấy ngày thì toàn bộ tài sản đã bị một trận hỏa hoạn thiêu rụi không còn một xu... bất cứ ai gặp phải chuyện này cũng sẽ bị đả kích nặng nề. Dù của cải trong không gian ở đời sau chỉ là mức khá giả, nhưng ở thời đại này, nó chẳng khác nào kho báu của người giàu nhất thế giới.
"Tôi đang nói chuyện với cô đấy!" Ngụy Vĩnh Thắng gầm lên.
Thời Tiểu Phượng vẫn không phản ứng.
"Cốc cốc cốc..." Có tiếng gõ cửa.
Ngụy Vĩnh Thắng bực bội ra mở cửa, thấy mấy người phụ nữ hàng xóm đang đứng đó.
"Các chị đến thăm Tiểu Phượng à?"
Mấy người phụ nữ cười gượng gạo: "Tiểu Phượng sao rồi? Có thật là bị bệnh tâm thần không? Có cần đưa đi bệnh viện kiểm tra không?" Một người đại diện lên tiếng.
Ngụy Vắng Thắng đau đầu đáp: "Để tôi xem xét, giờ tâm trạng cô ấy đã ổn định hơn rồi."
"Vậy... vậy thì..."
"Các chị có chuyện gì sao?" Ngụy Vĩnh Thắng hỏi.
Người phụ nữ do dự một lúc, cảnh giác nhìn quanh một vòng rồi mới hạ thấp giọng: "Ngụy Doanh trưởng, chuyện là thế này, trước đây Tiểu Phượng bảo có mối giúp chúng tôi mua lương thực, hẹn hôm nay giao hàng. Tôi đã đưa cô ấy bảy mươi đồng để mua bột mì Phú Cường và gạo rồi."
"Đúng thế, tôi cũng đưa năm mươi đồng!"
"Tôi đưa ba mươi hai đồng."
"Tôi đưa mười đồng để mua đường đỏ..."
Mọi người nhao nhao lên khiến Ngụy Vĩnh Thắng nhức cả óc.
Về chuyện Thời Tiểu Phượng kiếm được lương thực, Ngụy Vĩnh Thắng vốn biết nhưng luôn giả vờ như không. Từ khi đón cô ta đến đây, trong lúc nhà nhà đều phải ăn uống kham khổ thì bữa nào hắn cũng có thịt, lại còn được ăn cơm gạo trắng dẻo thơm, cực kỳ chắc dạ!
Tất nhiên, nhận thức của hắn không thể nghĩ đến những thứ huyền ảo như không gian, hắn chỉ cho rằng Thời Tiểu Phượng lén lút buôn bán ở chợ đen. Hắn biết mua bán chui là phạm pháp, nhưng tiền lương mỗi tháng phải gửi về quê hơn một nửa, phần còn lại chỉ đủ cho hắn ăn cơm hút thuốc. Giờ vợ đến mà lại có thịt cá ê hề, dù cô ta có làm sai trái chút ít thì hắn cũng nhắm mắt làm ngơ.
"Các chị đừng vội, để tôi hỏi lại Tiểu Phượng. Chắc chắn không để mọi người chịu thiệt đâu, chuyện này mong mọi người giữ kín cho." Ngụy Vĩnh Thắng vội vàng dặn dò.
"Doanh trưởng Ngụy, chúng tôi không có ý đó. Cô em Tiểu Phượng tốt bụng giúp đỡ, chúng tôi đương nhiên không hại cô ấy, chỉ là qua hỏi chút thôi."
"Đúng đúng, đường đỏ của tôi là mua cho em chồng ở cữ, đang cần gấp lắm."
"Nhà tôi đông miệng ăn, lương thực sắp cạn sạch rồi, tôi cũng chỉ muốn hỏi khi nào thì lấy được đồ thôi."
Ngụy Vĩnh Thắng cố nén bực bội: "Mọi người yên tâm, tôi sẽ sớm có câu trả lời cho mọi người. Hôm nay mời các chị về cho!"
Bị đuổi khéo như vậy, mấy người phụ nữ vừa ra khỏi cửa đã lập tức sầm mặt xuống.
"Chị dâu Vương, chị xem phải làm sao đây? Ba mươi hai đồng của nhà tôi là chắt bóp từng hào đấy!"
"Tôi thấy tình hình này không ổn rồi. Thời Tiểu Phượng bảo chỉ kiếm lương thực cho mấy nhà mình, nhưng hình như bên tòa nhà tập thể cũng có tin đồn cô ta giúp mang đồ. Tôi nghi chính là cô ta."
"Lại còn thế nữa sao? Cô ta đầu cơ trục lợi mà làm rùm beng thế, gan to thật đấy! Không sợ bị lộ khiến chồng bị khai trừ quân tịch à! Thế này đi, chúng ta đợi thêm nửa ngày nữa rồi lại sang. Mình ở gần, muốn trả tiền hay giao hàng thì mình phải là người đầu tiên được giải quyết!"
"Đúng đúng, cứ làm theo lời chị dâu Vương đi!"
...
Chẳng mấy chốc, một buổi chiều đã trôi qua.
Thời Chi Nhan vốn định tặng khoai tây chiên xong sẽ đi gửi đồ về quê, kết quả là Vương Tú Hoa cứ thao thao bất tuyệt không dứt, mãi đến lúc phải chuẩn bị bữa tối cho gia đình mới chịu "tha" cho cô.
Thời Chi Nhan để lại phần khoai tây chiên cho nhà Sư trưởng Dương, nhờ Vương Tú Hoa chuyển giúp rồi dắt Chiêu Muội về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)