Cái bụng nhỏ của cậu đã căng tròn vì đống quà bánh của các dì hàng xóm, giờ cố lắm cũng không nhét thêm được nữa.
"Không đời nào!" Chiêu Muội lập tức lắc đầu nguầy nguậy.
Thời Chi Nhan thấy đã đến lúc phải làm công tác tư tưởng cho cậu nhóc, bèn lên giọng:
"Chứ sao, con còn chưa biết mẹ con tài giỏi đến nhường nào à? Sau này ngày nào mẹ cũng có thể kiếm được đồ ngon, nhưng nếu con không ăn nổi thì chỉ có thể trách bản thân không có phúc thôi. Có điều, sau này con..."
"Có phúc chứ, có phúc chứ ạ! Con... sau này ngày nào con cũng ăn hết sạch cho xem!" Chiêu Muội kích động ngắt lời.
Nói xong, dù bụng đã no căng, cậu nhóc vẫn cố rướn cổ nuốt thêm vài miếng.
Lần này Thời Chi Nhan bắt đầu thấy hoảng, trong lòng không khỏi xót xa:
"Đừng ăn nữa, coi chừng bội thực đấy! Con nhìn xem, ở đây giàu có hơn thôn Na Sở của mình bao nhiêu, mẹ đã bảo là sau này ngày nào cũng có đồ ngon mà. Lát nữa con mà đau bụng vì ăn quá nhiều là phải vào bệnh viện nằm đấy."
Nỗi ám ảnh về cái đói bấy lâu không cho phép Chiêu Muội từ bỏ bữa ngon này.
"Thế này đi, phần còn lại hôm nay mẹ giữ cho, ngày mai lén đưa con ăn. Nhưng sau này là phải ăn hết ngay tại chỗ đấy nhé."
Mắt Chiêu Muội lập tức sáng rỡ, cậu lanh lợi đáp: "Mẹ, vậy chúng ta chia đi, con muốn mấy miếng thịt ngon ngon này này."
Cậu chỉ tay vào mấy miếng gà rán to nhất. Thời Chi Nhan bất lực đảo mắt một vòng.
"Mẹ ơi, đợi sau này con lớn lên..."
"Con sẽ hiếu thảo với mẹ chứ gì!" Thời Chi Nhan nhanh nhảu cướp lời: "Cái nết của con thế nào mẹ còn lạ gì, chẳng trông mong gì đâu. Con lớn lên đừng có vào tù là mẹ đã tạ ơn trời đất lắm rồi!"
Nói đoạn, cô chán ghét xua tay: "Biến biến biến, cút ra ngoài cho tiêu cơm đi, giờ mẹ nhìn con là thấy ngứa mắt rồi!"
Cậu nhóc bị mắng cũng chẳng giận, hì hì cười hai tiếng, luyến tiếc liếc nhìn bát gà rán và ly trà sữa thêm cái nữa rồi mới chịu chạy tót ra ngoài.
...
Cố Diễm mượn được chiếc xe kéo, loáng một cái đã chất đồ đầy ắp.
Sự hào phóng hiếm thấy này khiến cả khu gia thuộc xôn xao, trên đường đi, hễ gặp người quen nào là họ lại tò mò tiến tới hỏi han vài câu.
"Anh... anh ơi..."
Cách đó không xa, Cố Hải – người vừa bị nhầm là ông ba chịu chi lúc trước – lạch bạch chạy lại. Nhìn thấy cả xe đồ sộ, cậu ta cũng tò mò ghé mắt xem xét.
"Ối chà, Tham mưu trưởng Cố, túi tiền của anh rủng rỉnh quá nhỉ, mua sắm ác thật đấy!" Cố Hải trêu chọc.
"Có chuyện gì? Nói thẳng đi." Cố Diễm lạnh lùng hỏi.
Cố Hải cười hì hì: "Cũng chẳng có gì to tát, chỉ muốn báo cho anh một tiếng, chuyện anh có vợ con đã đồn ầm khắp nơi rồi. Ngay cả ba mẹ em vừa rồi còn gọi điện hỏi em nữa cơ. Em thì biết cái gì chứ? Em có biết gì đâu nào! Họ còn dặn là đợi đơn xin kết hôn của anh được duyệt, lúc anh xin nghỉ phép đưa người về nhà thì báo trước một tiếng để họ còn xin nghỉ, họ muốn đến xem mặt vợ con anh đấy."
Mối quan hệ giữa nhà Cố Diễm và Cố Hải vốn rất thân thiết, nên tình huống này không làm anh quá ngạc nhiên. Nhưng cứ nghĩ đến hai mẹ con đầy "vết nhơ" về phẩm hạnh kia, Cố Diễm lại cảm thấy hơi đau đầu.
"Đúng rồi, cái máy sấy tóc lần trước cậu định mua tặng người ta đã tặng chưa?" Cố Diễm đột ngột hỏi.
"Chưa ạ, cô ấy vẫn đang đi biểu diễn ở nơi khác. Với lại đây là lần đầu em tặng quà cho nữ đồng chí, cũng chưa biết phải bày tỏ thế nào cho phải." Cố Hải nói đến đây thì hơi ngượng ngùng.
Cố Diễm gật đầu: "Chưa chuẩn bị xong thì tốt quá! Chị dâu cậu vừa đến, nhà đang thiếu cái máy sấy tóc. Trời sắp lạnh rồi, tóc dài không sấy khô dễ cảm lạnh lắm."
"Hả? Không phải chứ... em... em không còn tem phiếu để mua cái thứ hai đâu." Cố Hải muốn khóc không ra nước mắt: "Anh vừa phải thôi chứ, bắt nạt người ta quá thể!"
"Cậu đã bảo nữ đồng chí kia còn đang ở xa, chị dâu cậu bây giờ mới là người cần dùng!" Cố Diễm dứt khoát: "Lúc khác tôi kiếm tem phiếu bù cho cậu."
Cố Hải miễn cưỡng bĩu môi: "Lúc nãy trước khi về nhà anh còn hùng hồn thế nào anh nhớ không? Chớp mắt một cái đã gọi người ta là chị dâu rồi! Chậc chậc... em khinh anh!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)