Thời Tiểu Phượng thấy đám phụ nữ này ai nấy đều thiên vị mẹ con Thời Chi Nhan, trong lòng thầm rủa sả bọn họ là lũ vô ơn.
Lúc xin lương thực thì mặt mày hớn hở nịnh nọt, xin xong cái là trở mặt không nhận người quen ngay được!
Cô ta kiên định quát: "Dù sao chắc chắn là do cô ta trộm!"
"Cô khẳng định như vậy thì có bằng chứng gì không?" Một chị gái lên tiếng chất vấn.
Thời Tiểu Phượng cứng họng. Cô ta không thể nói rằng vì miếng ngọc đó vốn là đồ của Thời Chi Nhan ở kiếp trước được.
"Cô ta... cô ta vốn dĩ là..."
Chuyện kiếp trước không thể tiết lộ, Thời Tiểu Phượng định nói ra quan hệ họ hàng và kể lể những việc xấu xa của Thời Chi Nhan ở thôn Na Sở. Nhưng vừa định mở miệng, cô ta lại chùn bước.
Cô ta sợ nếu mọi người biết mình có quan hệ với một kẻ đầy vết nhơ như thế sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của bản thân.
Trong thời đại mà tư tưởng chính trị luôn được đặt lên hàng đầu, bất kỳ lời nói hay mối quan hệ nào cũng có thể trở thành quả bom nổ chậm.
"Dù sao... dù sao tôi chắc chắn là cô ta lấy!" Thời Tiểu Phượng nhấn mạnh một cách gượng gạo.
"Mọi người đang làm cái gì vậy?" Một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên từ phía sau đám đông.
Thời Chi Nhan nhìn theo hướng âm thanh, lập tức thấy Cố Diễm với chiều cao nổi bật đang đứng đó.
Cô vội vàng lồm cồm bò dậy, lao tới nhào vào lòng anh:
"Ba nó ơi, hu hu hu... cô ta vu oan cho em trộm đồ, vừa vào đã động tay động chân với em, anh phải làm chủ cho em!"
Chiêu Muội vốn đang ôm đùi bà dì hàng xóm, thấy mẹ mình đổi kịch bản, đôi mắt lanh lợi của cậu bé đảo một vòng.
Cậu lập tức chổng mông bò dậy, lao đến ôm chặt lấy chân Cố Diễm:
"Hu hu hu, ba ơi, con với mẹ bị bắt nạt, ba phải làm chủ cho chúng con! Làm chủ cho chúng con!"
Cố Diễm vừa về đến nơi đã thấy một đám người vây quanh nhà mình, còn chưa kịp hiểu đầu đuôi tai nheo ra sao đã bị hai mẹ con ôm chặt cứng, cảm giác như sắp nghẹt thở đến nơi.
Anh đỏ mặt, gỡ tay Thời Chi Nhan đang quàng cổ mình ra, không tự nhiên nói:
"Tôi biết rồi, cô đứng cho đàng hoàng xem nào!"
Thời Chi Nhan lập tức ngoan ngoãn đứng nghiêm chỉnh. Lúc này Cố Diễm mới quay sang nhìn Thời Tiểu Phượng, giọng điệu cực kỳ thâm trầm:
"Tôi..."
Thời Tiểu Phượng không đưa ra được lý lẽ gì, nhất thời cứng họng.
Đặc biệt là khi chạm phải ánh mắt lạnh thấu xương của Cố Diễm, cô ta càng thêm run rẩy sợ hãi.
"Miếng ngọc Quan Âm của tôi biến mất ngay sau khi gặp các người ở nhà ăn, nên tôi... tôi mới đến hỏi thử."
"Hỏi thử?"
Cố Diễm tức quá hóa cười: "Hỏi thử mà kéo rách cả áo vợ tôi thế này à?"
"Anh là đàn ông con trai mà lại hung dữ với một cô gái yếu đuối như tôi sao? Đó là thứ còn quan trọng hơn cả mạng sống của tôi, tôi đến tìm thì có gì sai? Anh thật là bắt nạt người quá đáng!"
Giọng nói của Thời Tiểu Phượng nghe như đang làm nũng, hoặc theo cách cô ta hay gọi là "hung dữ một cách đáng yêu".
Ngày thường cô ta vẫn hay dùng chiêu này với chồng mình, giờ lại đem ra dùng với người đàn ông khác, khiến vẻ mặt của các bà dì xung quanh trở nên vô cùng khó coi.
"Đồng chí Thời Tiểu Phượng, tôi chỉ đang hỏi chuyện một cách bình thường, chẳng lẽ cô không hiểu? Có bắt nạt người hay không, mọi người ở đây đều thấy rõ."
Cố Diễm không hề bị chiêu trò của cô ta làm lung lay, anh lạnh lùng nói tiếp: "Hơn nữa, lúc ở nhà ăn đâu chỉ có vợ chồng tôi, theo ý cô thì tất cả những người có mặt ở đó đều là kẻ trộm hết sao?"
"Anh..." Thời Tiểu Phượng vừa uất ức vừa không cam lòng.
Không gian tùy thân chính là mạng sống của cô ta, dù có phải đắc tội với tất cả mọi người, cô ta cũng phải liều mạng cướp lại nó từ tay Thời Chi Nhan!
"Các người không cho tôi tìm, chắc chắn là có tật giật mình! Nếu không có trên người Thời Chi Nhan thì hẳn là giấu trong nhà rồi. Nếu không trả ngọc cho tôi, tôi sẽ đi tìm lãnh đạo đòi lại công bằng!"
Đúng lúc đó, từ ngoài cửa truyền vào một giọng nói:
"Dì Tiểu Phượng ơi, miếng ngọc của dì tìm thấy rồi này! Nó rơi ở ven đường, bị thằng Nhị Cẩu nhặt được đem đi mài làm bi ve rồi."
Người nói là một cậu bé hàng xóm từng được Thời Tiểu Phượng cho đồ ăn.
Lúc nãy thấy cô ta hớt hải tìm đồ, cậu bé cũng đi theo tìm giúp. Cậu nhóc chạy đến, đưa miếng ngọc Quan Âm đã bị mài gần thành viên bi tròn cho cô ta như dâng bảo vật, trong lòng thầm mong được thưởng món gì đó ngon lành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
