"Tránh ra, tôi đang bận!" Thời Tiểu Phượng bực bội quát lên một tiếng rồi tiếp tục tìm kiếm, mặc kệ sắc mặt đối phương đang khó coi đến mức nào.
...
"Tư lệnh, sự việc đại khái là như vậy."
Trong văn phòng, sau khi Cố Diễm báo cáo chi tiết, Khương Tư lệnh rơi vào sự im lặng kỳ quái.
Lúc ở nhà ăn, ông đã nghĩ đến vô số khả năng, nhưng không ngờ binh lính ưu tú của mình lại bị một "nữ lưu manh" bắt nạt. Chuyện này nói ra thật mất mặt!
"Tình hình này, cậu tính sao?" Khương Tư lệnh trầm giọng hỏi.
"Nếu họ đã tìm đến tận đây, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm, dù sao con cũng đã lớn thế này..."
Cố Diễm chưa nói xong, Khương Tư lệnh đã mắng thẳng: "Chịu trách nhiệm? Tôi thấy cậu bị mỹ nhân kế làm cho mờ mắt, thèm muốn cơ thể cô ta thì có!"
"Tôi..." Cố Diễm bất lực phản bác.
"Cậu cái gì mà cậu... cậu dám thề là cậu không bị con yêu tinh đó mê hoặc không?"
"Tư lệnh, vừa rồi ở nhà ăn ngài đâu có đánh giá cô ấy như vậy!"
Khương Tư lệnh tức đến thở hổn hển: "Chuyện này tôi không quản nổi nữa, cậu tự gọi điện nói với ba cậu đi! Cậu nói rõ với ông ấy là do cậu háo sắc, chứ không phải tôi quản lý không tốt! Cậu nhập ngũ ba năm, lăn lộn trên chiến trường gian khổ như vậy còn sống sót được, thế mà lại dính bẫy của một người đàn bà sao?"
Cố Diễm im lặng chịu trận.
Thôi được, anh thừa nhận lúc đầu bị bỏ thuốc là một phần, nhưng bị Thời Chi Nhan câu mất hồn mới là phần quan trọng hơn.
...
Trong phòng Cố Diễm, Thời Chi Nhan và Chiêu Muội vẫn đang ngủ say.
Trong cơn mơ màng, cô thấy lại căn hộ rộng rãi mà kiếp trước mình vất vả lắm mới trả hết nợ, đầu đau như búa bổ.
Chuyện đau khổ nhất đời là sau bao năm cày cuốc, vừa đạt được tự do tài chính thì lại qua đời.
Trớ trêu thay, ba mẹ cô mất sớm, tài sản cô kiếm được đều rơi vào tay họ hàng, trong đó có cả ba mẹ Thời Tiểu Phượng.
Khoan đã... có gì đó không đúng... sao căn nhà cô "nhìn thấy" lại bừa bộn thế này?
Tủ quần áo, bàn trang điểm bị lục lọi như đống rác, bộ chăn ga gối đệm đắt tiền đã biến mất, căn nhà rộng lớn chất đầy các kiện hàng không còn chỗ đặt chân.
Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng "ting tong", ở lối vào xuất hiện một túi trà sữa.
Thời Chi Nhan kinh ngạc chạm vào túi trà sữa, nó vẫn còn ấm! Cảm giác này quá chân thực.
Cô đột ngột tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn túi trà sữa trong tay, rồi lại nhìn màn hình điện tử ảo xuất hiện giữa không trung.
Đây không phải là ảo tưởng của một kẻ cuồng công việc như cô.
Thời Chi Nhan xúc động muốn khóc. Sau một hồi tìm hiểu, cô đã xác định được tình hình:
Một: Thời gian trong không gian vẫn trôi, không gian này chính là căn hộ cũ của cô.
Hai: Màn hình ảo là trang mua sắm online, tiêu bằng số tiền cô đã tích cóp bao năm.
Ba: Không gian này trước đây bị Thời Tiểu Phượng chiếm dụng, cô ta dùng tiền của cô mua đủ thứ, từ đồ ăn thức uống đến cả mấy món đồ phòng the nhạy cảm... làm bẩn cả nhà cô.
Cốc cốc cốc...
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập.
"Thời Chi Nhan, con tiện nhân kia! Mau ra đây cho tôi!"
Nghe tiếng quát, Thời Chi Nhan lập tức thoát khỏi không gian, thấy Chiêu Muội bên cạnh cũng đang mơ màng tỉnh giấc.
Bên ngoài thấy không có động tĩnh, tiếng gõ cửa càng lớn hơn như muốn đập nát cánh cửa.
"Đồ ăn cắp, chắc chắn cô đã trộm mặt dây chuyền của tôi, không trả lại đây tôi liều mạng với cô!"
Chiêu Muội vẫn còn ngái ngủ, cất tiếng gọi: "Mẹ..."
"Đừng sợ, con ngủ tiếp đi, mẹ ra xem sao." Thời Chi Nhan nhẹ nhàng dỗ dành.
Chiêu Muội chẳng có vẻ gì là sợ hãi. Đùa à, cậu là con trai của "đại lưu manh" thôn Na Sở, chuyện bị người ta tìm đến tận cửa gây sự đâu phải chuyện lạ.
Ngón tay ngắn cũn mập mạp của cậu chỉ vào cây gậy ở góc tường:
"Mẹ đừng quên mang theo vũ khí!"
Khóe miệng Thời Chi Nhan giật giật. Một lúc sau cô mới bình tĩnh lại: "Chiêu Muội à, đây không phải thôn Na Sở, phải nói lý lẽ! Ở đây mà đánh đấm chém giết là không sống nổi đâu, bị bắt vào cục như chơi đấy."
Chiêu Muội dường như vẫn chưa tiêu hóa hết lượng thông tin khổng lồ này, cậu bé ngơ ngác không đáp lời.
Rầm!
Thời Chi Nhan vừa bước ra phòng khách, còn chưa kịp chạm tay vào cửa thì Thời Tiểu Phượng đã dùng sức tông cửa xông vào.
Cô ta sợ rằng chỉ cần chậm trễ một giây thôi, cơ hội lấy lại miếng ngọc Quan Âm sẽ trôi mất, và bí mật về không gian của mình sẽ có nguy cơ bị bại lộ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)