Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Về đến sân, Trình Hồng thấy có người đang ngồi xổm bên góc, hỏi:
“Tiểu Nga, em thấy chị ba đâu không?”
Giang Tiểu Nga tranh thủ trả lời: “Không thấy.”
Trình Hồng mím môi, trong lòng hơi bực.
Dù là chị ruột, cô phải thừa nhận chị ba đúng là… có vấn đề.
Cô hai thế nào, mấy năm nay còn không nhìn ra sao?
Tốt lắm à, mấy năm nay chị ba ăn nổi một hạt gạo hay uống được một ngụm nước ngọt nào từ nhà cô hai chưa?
Mỗi lần chị ba đến nhà cô hai oán hận kể lể là y như rằng hôm sau trong xóm lại có lời ra tiếng vào, toàn là mấy chuyện chị than thân trách phận với cô.
Than mẹ thiên vị, than mẹ không thương, than anh hai lỗ mãng.
Rồi cả than thở về nhà họ Giang.
Có thể một phần lời đồn là do cô hai phóng đại.
Nhưng nghe nhiều rồi, ai còn muốn thân với chị ba nữa?
Vốn dĩ hoàn cảnh nhà đã phức tạp, than thở nhiều chỉ khiến họ hàng nhà chú Giang nhìn người bên này bằng ánh mắt khó chịu.
So với sự bất mãn của chị ba, Trình Hồng lại thấy may mắn.
Trong xóm không thiếu những gia đình “mẹ kế ba dượng”, cô đã quá quen cảnh "có mẹ kế là có ba kế".
Đổi lại người khác, tính mẹ cô hiền dịu như vậy, ba anh em họ chắc gì có được cuộc sống dễ thở như bây giờ.
Hoàn cảnh có kém một chút, nhưng cả nhà đã cố gắng hết sức, không gia tăng gánh nặng cho ai.
Chừng đó… vẫn chưa đủ sao?
Muốn nhiều hơn thì đi ra ngoài mà kiếm.
Còn ở nhà tranh giành, tranh cái gì, giành cái gì, giành là giành phần của cô với anh hai chứ giành phần ai?
Chị ba càng nhảy dựng lên, cô càng lạnh lòng.
Kêu ca cô không thân thiết với chị chứ có bao giờ nhìn lại bản thân đã làm gì đâu?
Những lời này không tiện nói trước mặt Tiểu Nga.
Thấy em đang nghịch ngợm cái gì đó, cô hỏi: “Em đang làm gì vậy?”
“Làm đồ chơi ấy mà.” Giang Tiểu Nga lắc khối gỗ trong tay trái, tay phải cầm con dao rựa được mài sắc bén.
Con dao rựa này chặt củi cực tốt. Dùng hết sức, đúng góc, một phát là xong.
Để tiện mài gỗ thì hơi cồng kềnh.
Tiếc là cô chẳng có công cụ gì khác, nên đành dùng nó tạm vậy.
Tính cô vốn hay chia sẻ, chưa kịp chị tư hỏi đã hào hứng nói luôn: “Em định dùng mấy thanh gỗ làm cái khung, rồi ghép thành đế hình chữ nhật. Sau đó vót vài cây gỗ nhọn, cắm vào khe, đặt vào trong đó một cái thùng sắt cỡ xô nước, đục răng cưa ở miệng, buộc dây vòng quanh thùng và chừa một đoạn để cầm tay…”
“Là bán thành phẩm máy tuốt lúa đó!” Giang Tiểu Nga đầy hứng khởi.
Sau khi tháo cái máy to tướng kia ra, cô thu hoạch được khối thứ hay ho.
Dù không thể phục chế mô-tơ điện, cô hoàn toàn có thể lắp ráp một máy tuốt lúa kéo tay dạng mini dựa theo nguyên lý đó.
Dĩ nhiên, không phải vài que gỗ là xong.
Cơ mà cô muốn thử xem sao.
Nếu thiếu linh kiện kim loại, thì phiền anh cả tự lo vậy. Làm không được thì anh ấy không có bản lĩnh thôi.
Một tên ăn không ngồi rồi mà đến cái này còn lo không xong thì thật phí của trời.
“Ra vậy…” Trình Hồng chẳng hiểu bao nhiêu, nhưng cũng ráng hỏi tiếp: “Làm cái này để làm gì?”
“Để mang cho ông nội dùng.”
“Cho ông nội em?” Trình Hồng hơi ngạc nhiên.
Cô ít khi về quê nhà họ Giang, không thân thích mấy. Cô cũng biết bên đó chẳng mấy cảm tình với chú Giang và mọi người.
Đến cháu trai đích tôn còn chẳng thương, nói gì cháu gái.
Không ngờ Tiểu Nga còn nhớ đến ông nội.
Giang Tiểu Nga gật đầu, ra vẻ đương nhiên: “Em làm cực như vậy, đưa cho ông ấy dùng thì ít nhất phải trả công em chứ."
"Ông ấy đi mượn máy tuốt ở công xã tốn tiền, trả cho ai mà chẳng là trả.”
Không chỉ ông nội.
Cả đội sản xuất nữa.
Máy tuốt bằng tay tất nhiên không tiện bằng máy điện, song cô lấy giá rẻ hơn thì vẫn có đất sống.
Hoặc đơn giản là quyên tặng cho đội sản xuất, đổi lấy công điểm cũng được.
Miễn là an toàn. Tuyệt đối không làm không công.
Làm vì đam mê thì cũng phải có cơm ăn.
“Cái này làm được thật không?” Trình Hồng bắt đầu hứng thú.
Cô chẳng hiểu kỹ thuật gì mấy, nghe đến “kiếm tiền” là sáng mắt liền.
Giang Tiểu Nga nhún vai.
Có làm mới biết được hay không.
Dụng cụ trong tay cô chẳng có gì, phải đợi mai lên trường xem có bạn nào giúp được không.
Hai chị em nói chuyện rôm rả một hồi.
Lúc phụ huynh đi làm về, vừa bước chân vào sân, Hà Trạch Lan thấy bếp chưa nhóm lửa: “Trình Hồng, hôm nay không phải lượt con nấu cơm à?”
“Ối chết, con nói chuyện quên mất luôn!” Trình Hồng vội vàng chạy vào bếp.
Nhà đông người, việc nhà không ít.
Chú Giang với mẹ vất vả đi làm, việc nhà chia đều ra cho các con luân phiên.
Tuần này đến lượt cô nấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)