Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Nói là sớm chứ thật ra không sớm quá đâu.
Sau khi học trung cấp, Trình Hồng đã để ý đến một bạn học, hai người xác nhận quan hệ từ trước Tết.
*
Hôm nay cuối tuần, Trình Hồng và đối tượng đan tay trong tay đi dạo bên bờ hồ.
"Mẹ anh nói, tốt nghiệp xong sẽ thay bà nhận công việc ở nhà máy. Cô hai làm ở văn phòng, nói sẽ giúp em vào làm công tạm một năm, sau đó tìm cách cho em lên chính thức.”
Chu Lâu nắm tay cô, ánh mắt lấp lánh: “Em yên tâm, tốt nghiệp xong anh sẽ cưới em, nhất định sẽ cho em một cuộc sống tốt.”
Trình Hồng đỏ mặt, thì thầm: “Vâng, em tin anh.”
Điều kiện nhà họ Chu khá tốt.
Ông nội Chu là cựu quân nhân xuất ngũ, là số ít cán bộ có lương hưu.
Ba mẹ Chu đều làm ở nhà máy điện cơ, một người là phó giám đốc, một người là chủ nhiệm ủy ban cách mạng, trong nhà chỉ có một con trai hai con gái, Chu Lâu chưa tốt nghiệp mà việc làm đã được sắp xếp xong xuôi.
Lấy anh ấy, chẳng cần lo lắng chuyện đi xuống nông thôn, cuộc sống về sau chắc chắn tốt hơn bây giờ.
Trình Hồng sớm đã điều tra rõ ràng tình hình nhà họ Chu.
Trước khi có “tình hữu nghị cách mạng” với Chu Lâu, cô đã lượn qua khu nhà họ mấy vòng để thăm dò.
So với nhà cô, nhà anh ấy không chỉ hơn một hai phần. Có lúc cô lo liệu nhà họ Chu có xem thường cô không.
Bây giờ, cô thấy mình đã có thêm chút tự tin.
Trình Phân có một trăm đồng tiền hồi môn, cô chắc chắn không ít hơn.
Nhà mẹ đẻ tuy không thể giúp nhiều, ít nhất sẽ không kéo cô lại.
Chỉ cần Chu Lâu thật lòng đứng về phía cô, thì cuộc sống sau này nhất định sẽ êm ấm.
“Cả ba người đều phải xuống nông thôn sao?” Chu Lâu tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sao mẹ em với chú Giang không cho họ công tác?"
“…” Trình Hồng hiếm khi bị nghẹn lời, câu này cô thật không biết trả lời sao cho êm.
Chẳng lẽ kể hết khó khăn trong nhà ra cho người ta nghe?
So với việc tỏ ra đáng thương, cô càng muốn thể hiện sự kiên cường của bản thân mình hơn.
Nề nếp nhà họ Chu chắc chắn không thích cô con dâu yếu đuối.
Cô không cảm thấy Chu Lâu nói vậy là mỉa mai nhà cô hay gì cả.
Chẳng qua nhà họ Chu quá tốt, tốt đến mức anh ấy không hiểu được khó khăn của người thường. Cũng chính vì nhà anh ấy tốt quá nên cô mới cố gắng tiếp cận và xác lập mối quan hệ với anh ấy.
“Tóm lại anh cứ đến đi.” Trình Hồng chạy vài bước về phía trước, quay lại, cười rạng rỡ nhìn anh:
“Em sẽ nói với nhà em trước, để mọi người tiếp đón anh cho đàng hoàng.”
“Được, nghe em hết.” Chu Lâu đồng ý ngay, anh thích nhất là thấy Trình Hồng cười. Vì nụ cười đó, chuyện gì anh cũng sẵn sàng làm.
Và câu trả lời đó vẫn chưa khiến Trình Hồng hài lòng.
Cô vẫn đang đợi, đợi câu tiếp theo của Chu Lâu.
Đến nhà cô gặp gia đình cô, vậy còn cô thì sao?
Bao giờ cô mới được bước chân vào nhà họ Chu?
Trình Hồng sốt ruột, nhưng không muốn chủ động mở lời.
Cô tự nhủ phải kiên nhẫn, Chu Lâu không nói thì khi anh đến nhà cô chơi, mẹ cô hoặc chú Giang chắc chắn sẽ đề cập.
Cứ thế, hai người đi vòng vòng bên hồ, đến khi bình nước ngọt trên tay Trình Hồng cạn sạch, Chu Lâu mới tiễn cô về đến đầu ngõ.
Vẫy tay tạm biệt xong, cô quay người đi vào trong.
Kết quả mới đi được mấy bước đã bị một bà thím kéo lại: “Trình Hồng à, nghe nói mẹ cháu chia cho sáu đứa mỗi đứa một trăm đồng phải không?”
Trình Hồng khựng lại: “Ai nói ạ?”
“Thì cô hai cháu chứ ai.”
“Cô hai hiểu lầm rồi ạ.”
Trình Hồng vẫn giữ nụ cười: “Thật có nhiều tiền thế, nhà cháu đã sớm mua chỉ tiêu làm việc cho mấy anh chị rồi, đâu đến mức phải để anh chị xuống nông thôn."
“Ờ ha, sáu đứa là sáu trăm đồng, đủ mua chỉ tiêu thật rồi.”
“Đúng vậy đó ạ!" Trình Hồng cười cười.
“Nói đến cô hai cháu mới nhớ, nghe đâu bà ấy định bỏ năm trăm đồng cưới vợ cho anh họ cháu, có thật không ạ?”
“Trời đất quỷ thần ơi! Cưới vợ mất năm trăm đồng?”
“Trình Ngọc Mai chơi lớn thế!”
“Vô duyên vô cớ bỏ ra nhiều thế, chẳng lẽ con trai bà ta có vấn đề gì?”
Trình Hồng làm bộ ngạc nhiên: “Không đến mức đâu, cháu chưa nghe cô hai nói anh họ có bệnh gì.”
“Chắc chắn là có rồi!”
“Với cái tính keo kiệt thế, bà ta làm sao nỡ tiêu nhiều tiền như vậy?”
Lại có bà thím khác hỏi: “Cháu nghe cô hai nói chuyện đó à?”
“Không ạ, cháu chỉ nghe người ta nói thôi.”
Trình Hồng gãi đầu: “Ơ, mà giờ cũng muộn rồi, cháu còn phải về nấu cơm nữa. Mấy thím ơi, mình nói chuyện sau nha.”
Nói rồi cô quay người bỏ đi.
Nghe ai nói á?
Ai nói chả được, cái miệng đóng ra mở dô và nói được hết.
Cô hai đã mồm mép lắm chuyện thì đừng trách cô lắm lời.
Bà ấy gây phiền phức cho cô, thì cô cũng “tạo nghiệp” giúp lại bà ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)


Há há há. Sơ qua thì có nhỏ Phân kia là k ổn thoai ha