Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Hà Trạch Lan rửa tay rồi vào giúp con gái.
Trong lúc nhóm lửa, Trình Hồng khẽ hỏi: “Mẹ, mẹ có nghe chuyện bên ngoài chưa?”
Hà Trạch Lan đang nhét rơm vào bếp thì khựng lại, thở dài: “Sao mà không nghe cho được con.”
Không chỉ nghe, mà còn có người đến tận nhà.
Trình Phân chỉ sau một đêm đã thành “bánh bao nóng hổi”, không ít người tranh nhau đến mai mối.
Mà mấy mối mai đó có ra hồn đâu bà mới phải thở dài như vậy.
“Ngày mai mẹ đưa nó đi gặp bà mai Trần, chốt sớm chuyện cưới hỏi cho xong.”
“Còn phải xem chị ấy có chịu không.” Trình Hồng thấy không mấy lạc quan.
Với tính của chị ba, chịu nghe lời thì đâu rối tung lên thế này.
Cô chẳng muốn dây vào đám rối rắm của chị ba, chỉ sợ kéo theo phiền phức. Vì thế cô nhỏ giọng nói: “Tháng sau mẹ chọn ngày đẹp, con đưa đối tượng về nhà mình ăn bữa cơm."
“Đối tượng của con?” Hà Trạch Lan đột ngột ngẩng đầu: “Con có đối tượng từ bao giờ vậy?”
“Cũng được nửa năm rồi.” Trình Hồng kể sơ qua tình hình của Chu Lâu, rồi nói tiếp: “Mẹ tìm cơ hội nói bóng gió với mấy người ngoài đi, chị ba không để ý danh tiếng chứ con thì khác.”
Chuyện này thật ra không chỉ ảnh hưởng đến mỗi Trình Phân.
Ngoài chị ba ra thì Trình Hồng và Giang Tiểu Nga chỉ nhỏ hơn một chút, đang ở độ tuổi bắt đầu quen biết vài năm rồi cưới là vừa đẹp.
Người ta hay nói “con gái nhà lành trăm nhà cầu”, người đến hỏi càng nhiều càng chứng tỏ con gái nhà đó phẩm hạnh tốt.
Song lần này toàn mấy nhà chẳng ra gì kéo tới. Nhỡ gặp phải tên vô lại bám riết không buông, còn làm hỏng danh tiếng thì đúng là rước họa vào thân.
Lời này có phần nghiêm trọng hóa vấn đề.
Nhưng không thể không nói.
Chị ba hồ đồ đâu phải mới một lần hai lần, cô là em gái chẳng quản nổi, mẹ còn không cứng rắn, ai biết sau này còn gây ra chuyện lớn đến cỡ nào.
“Ừ, mẹ hiểu rồi.” Hà Trạch Lan siết chặt tay, lặp lại câu nói: “Mẹ hiểu mà.”
Hai mẹ con nói chuyện trong bếp không ai nghe thấy. Giang Tiểu Nga đoán chắc hai người đó đã bàn riêng với nhau chuyện này rồi.
Thật ra cô chẳng sợ. Người cần sợ là những kẻ đang ôm mưu đồ xấu kia kìa.
Đi hỏi thăm chút xem, ai chẳng biết “Giang Tiểu Nga” là ai?
Chính là cái người từng cầm dao rựa đuổi người ta mười con phố, làm kẻ đó sợ tè ra quần ấy chứ còn ai!
Dám động vào cô á? Nghĩ lại cái lưỡi dao sắc bén kia rồi hãy tính!
Cô chẳng buồn bận tâm.
Hôm sau đến trường, cô mang theo cuốn Sổ tay cơ khí, đổi sách dạy ngoài giờ với Chu Châu, rồi nhận bản vẽ máy tuốt do Tiền Gia Thụ vẽ lại.
Phải công nhận một điều, Tiền Gia Thụ vẽ bản vẽ đỉnh miễn chê.
Giống như bản thiết kế từ máy tính, nét vẽ sắc sảo và chi tiết.
Ngoài bản vẽ gốc, Tiền Gia Thụ còn đưa ra một bản thu nhỏ theo tỉ lệ thật.
“Lúc đầu tớ định thử chế một chiếc máy tuốt nhỏ, lắp tới lắp lui thì thấy cấu tạo bên trong phức tạp quá, không khả thi.”
Mấy người học nghề kỹ thuật ai cũng mang trong mình trái tim “ngứa tay”, luôn muốn làm thử.
Giang Tiểu Nga là vậy, Tiền Gia Thụ cũng vậy, và cả…
“Anh cũng thử rồi à? Tối qua em cũng nghịch thử một chút, ha ha, dựng được khung ngoài bằng mấy cái gậy gỗ.”
La Lãng cười hề hề, rồi lại tiếc nuối: “Định đem cho mọi người xem, ai ngờ bất cẩn làm sụp hết.”
Giang Tiểu Nga nghe mà buồn cười.
Hôm qua cô còn cảm thấy mình thiếu dụng cụ, cái cảm giác nấu ăn ngon mà tay không có gạo.
La Lãng còn thảm hơn, ít ra cô còn có dao rựa để gọt gỗ, cậu ấy thì chỉ có mấy que gậy lắp tạm.
Giang Tiểu Nga cầm bút vẽ trên giấy: “Linh kiện phức tạp thì mình làm đơn giản lại, lưới sàng, quạt gió, trục ren… mấy cái đó có thể thay thế bằng đồ khác thay vì dùng kim loại.
"Linh kiện có thể thay, động cơ điện thì thôi, thiết kế máy dùng tay quay, nội thất bên trong phải chỉnh lại nhiều, chắc phải nghiên cứu thêm.”
“Chuẩn luôn.”
“Nếu có một cái máy tuốt lúa chạy tay thì tốt quá, cấu tạo bên trong khác biệt nhiều lắm.” Chu Châu thở dài.
Máy chạy điện thì khỏi bàn, máy quay tay bọn họ có hy vọng chế tạo ra được.
Có một máy tuốt tay để học tập thực tế thì biết đâu lóe ra được cảm hứng gì đấy.
“Đừng ngồi mơ nữa, để tớ thử vẽ lại cho.”
“Có gì khó đâu.” La Lãng tỏ vẻ thản nhiên:
“Công xã Công Trang ngoài máy tuốt tự động còn vài cái máy tuốt đạp chân cũ, tụi mình có quen bên đó mà, sao không qua xin họ cho tháo một cái ra nghiên cứu?”
Giang Tiểu Nga mắt sáng rỡ, cô liếc cậu ấy một cái:
“Gì mà tháo với chả gỡ, tụi mình là thanh niên gương mẫu làm việc tốt, chủ động đến công xã hỗ trợ bảo trì máy móc miễn phí, phải tuyên dương mới đúng!”
*
Phạm Tứ: Ơ… Trời đất quỷ thần ơi, cái gì đến nữa đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
