Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Giang Đông Dương nhìn số tiền trong tay, đơ người: “Đùa gì đấy, bấy nhiêu làm sao mua được lưới?”
Giang Tiểu Nga hếch cằm: “Anh không muốn ăn thịt à?”
“Muốn chứ.”
“Muốn ăn thịt thì bỏ tiền ra.” Giang Tiểu Nga nói chắc nịch: “Không lẽ em tự bỏ hết?”
“…”
Giang Đông Dương trố mắt, chưa từng thấy ai mặt dày hơn mình luôn á!
Nhưng thôi, tính anh không đến mức chấp vặt.
Giờ cũng có tiền, nhà vừa phát cho anh một trăm đồng để xuống nông thôn. Trước thì nghèo, cãi nhau vì vài xu. Giờ có tiền, xởi lởi tí có gì đâu nào.
Mà có lưới đánh cá cũng tốt.
Nghe nói hồ nước của đội sản xuất có cá, chẳng qua nước sâu quá, không biết bơi không dám xuống bắt.
Mà cá thì lanh lẹ, tay không mò chẳng ăn thua.
Có cái lưới, bắt được cá đem về ăn hay lén bán đi đều có lợi.
“Chờ đấy, anh đi hỏi luôn.” Giang Đông Dương nói rồi bước ra cửa, mới đi vài bước đã quay lại dặn: “Mà anh lấy được ít quýt đấy, đừng có ăn! Chua muốn rụng răng!”
Chua đến mức quê nhà ai cũng nhét cho anh bằng sạch, họ chê muốn tống khứ nó đi cho rồi.
Giang Đông Dương lần này mang về không ít, hẳn hai sọt to.
Nhìn thì vàng ươm óng ánh, ai mà ngờ ăn một miếng là ê cả người.
Giang Tiểu Nga không phải không tin, chỉ tò mò thử xem chua tới mức nào.
Vừa bóc xong một quả ăn thử, mặt cô nhăn nhúm như bị trúng gió…
Quýt chua cỡ này, làm mứt hay đóng hộp thì có thể cải thiện vị.
Nhưng làm mứt cần đường, mà đường giờ đắt hơn quýt nhiều, nhà bình thường chẳng ai nỡ phí đường như thế.
Hơn nữa… cô vô sản.
Có muốn hoang phí cũng chẳng có gì để mà phí.
“Chà, quýt ở đâu mà nhiều vậy?”
Bà Phùng tay xách rổ rau đi ngang qua, thấy hai sọt cam vàng choé thì đứng lại luôn.
“Ở quê mang về à? Nhà cháu thì sướng rồi, quanh năm hoa quả rau củ vác từ quê về.”
Giang Tiểu Nga hào phóng lắm, vớ ngay mấy quả nhét vào rổ bà:
“Bà Phùng thích thì mang mấy quả về ăn.”
“Ui dào, thế này ngại quá.” Bà Phùng miệng nói khách sáo, chớ miệng cười rạng rỡ.
Bà nhìn quanh, thấy không ai liền thì thào: “Nghe nói nhà cháu vừa chia tiền hả?”
Giang Tiểu Nga nhướng mày: “Ai nói thế ạ?”
“Con chị ba cháu chứ ai.” Bà Phùng lắc đầu thở dài:
“Nhà cháu ba đứa con gái mà chỉ có nó là không kín miệng. Việc thế mà dám đi rêu rao khắp nơi? Chờ mà xem, mấy hôm nữa thể nào cũng có đám người tham lam lượn tới.”
Một trăm đồng tiền hồi môn đấy.
Hiếm có nhà nào dám cho con gái nhiều vậy.
Ngay cả con gái ruột của bà, bà chỉ tính cho vài tấm chăn mới, một bộ đồ mới với tầm hai chục đồng là cùng.
Sính lễ đương nhiên không mang hết theo, phải giữ lại ít nhiều ở nhà mẹ đẻ.
Cho nên mới nói nhà họ Giang đối xử với con gái thật tốt.
Tốt thì tốt thật, mà tốt đến mức này thì phiền toái sẽ kéo tới.
Sáng nay bà vừa đi ngang phố, nghe thấy bà Trần định làm mối cháu trai mình.
Một gã góa vợ hơn ba mươi, làm nghề quét đường!
Ngày trước có nằm mơ cũng không dám ngỏ lời với con gái còn trinh hai mươi tuổi.
Giờ chỉ cần có chỉ tiêu việc làm là như mạ thêm lớp vàng, biến thành của quý hết.
Nhìn cái kiểu mặt dày của bà Trần, cứ như con bé nhà người ta chiếm được lợi gì lắm của nhà bả không bằng.
“Chuyện này nói không chừng còn dính líu tới cháu nữa.” Bà Phùng thích cô bé Tiểu Nga nên nói thêm một câu.
“Cháu chưa được chia tiền, chị ba có, chắc chắn sau này cháu cũng có."
"Cưới vợ mà có thêm mấy trăm đồng, ai mà không thèm?”
Giang Tiểu Nga nhíu mày, không ngờ tin lan nhanh vậy.
Chẳng lẽ Trình Phân cầm cái loa đi "Chiêu cáo khắp thiên hạ?"
Và Giang Tiểu Nga nói gần đúng rồi đấy.
Trình Phân thì không nói, cái người gọi là cô hai của cô ta là người nổi tiếng lắm mồm.
Để chuyện truyền khắp cái hẻm này trong một ngày, đối với bà ta chẳng qua là thành tích xoàng.
“Có thằng nào dở hơi mò đến, cháu tuyệt đối đừng có dây vào.”
Bà Phùng dặn đi dặn lại, rồi còn bày mưu tính kế: “Hay là cháu học theo chị tư cháu đi, tìm đối tượng. Cháu với chị tư cháu chênh nhau có bao nhiêu tuổi đâu, tính tới chuyện đó là được rồi đấy."
“Chị tư cháu có đối tượng rồi ạ?” Giang Tiểu Nga tròn mắt ngạc nhiên.
Cô bắt đầu nghi ngờ bản thân học hành quá miệt mài, ngoài chuyện học hành ra, chuyện bên ngoài không hay không biết, ngay cả chuyện trong nhà mình cũng không hay không biết!
Sau khi ba cô lấy dì Hà, sáu anh em gộp lại thì cô là con thứ năm.
Anh cả là Giang Đông Dương, anh hai là Trình Hoa, chị ba Trình Phân, chị tư Trình Hồng, cô là thứ năm Giang Tiểu Nga, còn em út là Giang Nam Dương.
Cô và chị tư chỉ cách nhau vài tháng, cùng học trung cấp nghề, chị học may.
Ba chị em ở chung phòng, thế mà chẳng ai phát hiện chị tư đang yêu đương gì hết.
“Cháu không biết thật à?” Bà Phùng lắc đầu: “Bởi vậy bà mới nói cháu nên học chị tư chút đi, con bé quen từ sớm rồi đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






