Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ Chương 8.2: Tăng Tốc Ăn, Tăng Lực Làm (2)

Cài Đặt

Chương 8.2: Tăng Tốc Ăn, Tăng Lực Làm (2)

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Đúng vậy đấy! Không nghe nhầm đâu!

Là định bán ông đi làm rể nhà người ta.

Nhà người ta là bán con gái, nhà ông thì không có con gái, đành bán con trai.

Tìm một nhà có con gái bị ngốc, bán ông với giá một trăm đồng.

May mà anh họ biết tin báo cho ông và giúp ông chạy thoát, không thì chắc ông bị trói ném tới nhà đó thật rồi.

Hồi đó ông còn nhỏ, nhỏ hơn cả Giang Đông Dương bây giờ.

Suýt bị bán đi một lần khiến ông hoảng sợ cực độ, đêm đó chạy tới nhà mẹ Đông Dương cầu hôn, âu cũng vì sợ bị bán thêm lần nữa.

Hồi đó, danh tiếng của Tống Tĩnh không mấy tốt đẹp, còn lớn hơn ông năm sáu tuổi, chẳng ai dám cưới.

Cô vốn là nha hoàn thân cận của một tiểu thư con nhà giàu, nghe nói hai chủ tớ rất thân thiết. Ai ngờ trong một lần gặp bất trắc, cả hai bị sơn tặc bắt cóc, Tống Tĩnh liều mạng bảo vệ chủ, tự tay giết chết ba tên sơn tặc mới đưa được tiểu thư thoát thân.

Chỉ tiếc, cái thời đó bất công với phụ nữ.

Chuyện đúng sai không quan trọng, miệng lưỡi thiên hạ chỉ chĩa vào hai chủ tớ bọn họ.

Tiểu thư của cô không chịu nổi những lời đàm tiếu, mấy lần tìm đến cái chết, sau được gia đình đưa ra nước ngoài. Sau đó vì biến động, cả nhà hoặc rời đi, hoặc bị bắt, cuối cùng chỉ còn Tống Tĩnh buộc phải quay về làng.

Một người phụ nữ từng giết sơn tặc, còn qua đêm trong sào huyệt bọn chúng, ai dám cưới về làm vợ?

Giang Trạm Sinh thì "dám". Sau này ông mừng vì quyết định khi đó của mình.

Chính cô là người dạy ông biết thế nào là dũng cảm, là phản kháng.

Từng trải qua sự tàn nhẫn của miệng lưỡi người đời, cô dùng chính kinh nghiệm của mình để giúp ông tránh xa khỏi những tổn thương ấy.

Giang Trạm Sinh thật sự rất biết ơn cô.

Ông dốc sức mưu sinh nơi thành phố âu là muốn cho vợ và các con một cuộc sống tốt hơn.

Chỉ tiếc, cô ấy ra đi quá sớm.

Năm cô ấy mất, đứa út là Nam Dương mới hai tuổi, đến gương mặt mẹ ruột thế nào nó không tài nào nhớ nổi.

“Ba, ba đang nghĩ gì đấy?”

Giang Đông Dương thấy ba mình thất thần, đưa tay đẩy nhẹ, rồi hỏi thẳng câu đã giấu trong lòng bấy lâu: “Ông bà nội thiên vị như vậy, hay là… ba không phải con ruột của họ?”

Giang Trạm Sinh trợn trắng mắt, lười phản ứng.

Giang Đông Dương không phải không nhìn ra ánh mắt khinh bỉ của ba, anh vẫn thấy suy đoán của mình rất có cơ sở. Năm kia rạp hát ngoài phố có diễn vở y chang!

Lúc này Giang Tiểu Nga vừa bước vào nhà.

Cô không về phòng ngay mà tìm chỗ ngồi xuống, không hỏi gì, không nói cái gì, chỉ nhìn biểu hiện thôi cho thấy cô khá tò mò về chuyện này.

Kiếp trước ba mẹ cô cũng thiên vị, nhưng kiểu thiên vị đến mức "phi lý" như ông bà nội nhà này thì hiếm thấy thiệt.

Mỗi lần cô về nhà nội dưới quê, cô cảm nhận được rõ rệt sự nuông chiều ông bà dành cho bác cả.

Một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi được cưng chiều như bảo vật.

Thậm chí còn có lần ông bà bảo cô phải thật lòng hiếu thuận với bác cả, chỉ hận không thể lấy tiền sinh lễ của cô dâ g hai tay cho bác cả mới đúng!

Cưng chiều đến mức vô lý.

“Đầu con suốt ngày toàn nghĩ mấy chuyện vớ vẩn!”

Giang Trạm Sinh đứng dậy, thật sự không muốn nói nữa.

Nhưng thấy Tiểu Nga ngồi bên cũng tò mò, ông đành bất lực giải thích: “Nhìn ba với bà nội mày xem, không giống mẹ con ruột à?”

Thật ra, ông từng nghi ngờ.

Có lần ông hỏi thím hai, thím rất chắc chắn rằng ông là con ruột của hai người họ.

Năm đó chính thím hai đỡ đẻ ông.

“Con không muốn xuống nông thôn đâu..." Giang Đông Dương xị mặt.

Anh sẵn sàng về quê chơi, dày mặt chút không sao, có ăn có uống chẳng cần làm gì. Nhưng đi xa xuống nông thôn làm thanh niên trí thức cắm đội, không phải muốn ăn chơi là được.

Giang Trạm Sinh thở dài, chẳng nói thêm lời nào, quay người đi thẳng ra ngoài.

Còn nói gì được nữa?

Chỉ có thể tự trách mình bất tài.

Giang Đông Dương thấy ba đi rồi thì vẻ ấm ức trên mặt bay biến ngay.

Buồn thì thật đấy, chẳng ai thấy thì tỏ ra buồn bã vô ích.

Cứ ôm mặt dài cả ngày chỉ làm tâm trạng tệ thêm thôi.

Anh quay sang hỏi: “Em gái, hôm nay ăn gì ngon thế?”

“Thịt.”

“Chà! Thầy các em đúng là hào phóng, dám đãi cả thịt cơ đấy!”

Giang Đông Dương thèm rỏ dãi: “Thịt gì thế?”

Giang Tiểu Nga không trả lời, mà hỏi: “Anh mua giúp em thứ này được không?”

“Gì cơ?” Anh nhướn mày.

“Một tấm lưới. Lưới mắt 5cm, dài 2 mét, loại lưới đánh cá.”

“Em định đi bắt cá à?” Anh nghĩ ngợi rồi chìa tay ra: “Chỉ cần có tiền, không gì là không thể.”

Giang Tiểu Nga lôi ra đúng một đồng bốn hào ba xu: “Tốt nhất là trước thứ sáu tuần sau phải có, cuối tuần em mang về đại đội bắt cá.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc