Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Với lời của thầy Lư, Giang Tiểu Nga chẳng có phản ứng gì cả.
Vì sự thật đúng là như vậy.
Chuyện sớm muộn thôi, cứ chờ đó là được.
“Đừng đứng đực ra thế, mau ăn đi nào.” Chu Minh Lượng bày hết các món lên bàn, cầm lấy một cái bánh bao rồi nhúng vào nước sốt thịt kho: “Cái này nói thật, bánh bao chấm nước thịt này ngon cực kỳ, không tin mọi người thử đi!”
Tin chứ, sao lại không tin!
Nước thịt kho đó, thơm muốn rớt cả cằm!
Đồ ăn ngon có thể làm tan mọi bầu không khí u ám trong tích tắc.
Tăng tốc ăn, tăng lực làm.
Ngay cả Giang Tiểu Nga cũng cắm cúi ăn không ngẩng đầu nổi, một tay bánh bao một tay đũa, cả bàn chẳng ai buồn mở miệng nói chuyện.
Cô vốn không phải người coi trọng ăn uống.
Kiếp trước từng ăn đủ loại sơn hào hải vị, chưa bao giờ có lần nào khiến cô cảm thấy hạnh phúc như hôm nay.
Nhà họ Giang nghèo rớt mồng tơi.
Mỗi ngày ăn no tầm bảy, tám phần đã là tốt lắm rồi, lần cuối ăn thịt là Trung thu năm ngoái, gọi là có thịt cơ mà cái món cải trắng hầm thịt đó đào mãi mới thấy được tí thịt vụn.
Xuyên đến đây hơn nửa năm, hôm nay là lần đầu tiên được ăn thịt thả ga thế này, chỉ số hạnh phúc tăng vọt luôn.
Hai đĩa thịt kho, một đĩa cá hấp, một bát to miến đậu hũ hầm thịt lát, thêm hơn hai chục cái bánh bao trắng.
Cả nhóm người ăn sạch bách không chừa lấy một giọt nước kho, sạch trơn!
Giang Tiểu Nga ra khỏi cửa phải vịn tường đi men men mà đi.
Trước là đói, giờ thì no đến căng bụng, đã lâu rồi cô mới dám buông thả như thế.
Cơ mà ngon quá, thơm đến mức no rồi vẫn phải cố ăn thêm hai miếng.
May mà tiệm cơm quốc doanh cách trạm xe một đoạn khá xa, vừa đi bộ vừa tiêu bớt thức ăn, đến lúc lên xe buýt thì đã tiêu hóa được phần nào, đỡ đầy bụng hơn.
Xuống xe, thầy Lư chẳng buồn để tâm đám học trò đi đâu, dặn vài câu rồi dắt cháu trai đi mất.
Thầy vừa đi, Tiền Gia Thụ nóng ruột móc tiền trong túi ra: “Hay tụi mình đi dạo cửa hàng bách hóa một vòng đi?”
Trước khi lên xe thầy đã chia tiền cho mỗi đứa.
Một đồng bốn hào ba xu một người.
Đây với bọn họ là một khoản “tiền lớn”.
Dù không có phiếu mua hàng trong túi họ cũng muốn ghé cửa hàng bách hóa dạo vài vòng, biết đâu may mắn gặp đồ lỗi khỏi cần phiếu.
“Tớ đi tớ đi, tớ muốn mua cái túi đeo chéo.”
Tiền Gia Thụ nhìn bạn học như người ngoài hành tinh: “Chừng này tiền đủ mua túi hả?”
“Không đủ thì cậu cho tớ mượn thêm tí chứ gì đâu trời.”
“Biến!”
La Lãng thấy hai người cãi nhau chạy lại góp vui, đợi chọc phá xong mới nói: “Em không đi đâu, phải để dành tiền. Ráng tìm việc làm thêm, học kỳ sau tự lo được tiền ký túc rồi.”
“Tớ cũng không đi.” Giang Tiểu Nga tiếp lời.
Khoản tiền này không nhiều, chỉ đủ giải quyết chút việc gấp rút, cô có kế hoạch riêng rồi.
Mấy người nói thêm một lát, ai có việc nấy nên mạnh ai nấy tách ra.
Giang Tiểu Nga đi bộ về hướng nhà, mất khoảng bốn mươi phút mới đến đầu hẻm, vừa bước vào đã nghe tiếng than phiền của anh trai cả.
“Ông nội thiên vị quá đáng! Trong lòng ông căn bản chẳng có đứa cháu trai như con. Con mượn tiền thôi mà ông nội nhẫn tâm đuổi con ra khỏi nhà!”
Giang Đông Dương tức muốn chết, anh là cháu trai nhà họ Giang đấy chứ bộ!
Vậy mà ông nội chẳng thèm nghe hết câu đã đá anh một phát bay ra ngoài, đóng cái cửa cái đùng.
Chứ không anh chẳng về sớm vậy đâu,
Trước giờ dù có bị chửi là mặt dày cũng phải bám lại nhà cũ ăn ké một bữa, dù ông bà nội hay bác cả có chửi xéo, chỉ chó mắng mèo cũng thây kệ, miễn là mông đặt được xuống ghế thì không nhúc nhích.
Chửi thì chửi, có mất miếng thịt nào đâu.
Vừa được ăn cơm ở nhà dưới quê, chiều về ăn được bữa nữa, bị chửi vài câu có là gì, lời quá luôn ấy chứ.
“Con mượn tiền làm gì?”
“Mua cái công tác chứ làm gì ba?"
“…” Giang Trạm Sinh não con trai lớn có vấn đề.
“Trong túi con có đúng một trăm, định mượn dưới quê thêm năm sáu trăm nữa hả? Con có đào mồ cuốc mả tổ tiên nhà họ Giang lên thì họ cũng không kiếm ra nổi từng đó tiền.”
“Xí!” Giang Đông Dương rùng mình.
Anh chỉ dám nghĩ đến chuyện vay tiền, ba anh còn nghĩ tới chuyện đào mồ ông bà!
“Đừng có nhìn ba kiểu đó, sự thật vốn như vậy đấy.” Giang Trạm Sinh hừ hừ hai tiếng.
Tình hình nhà dưới quê thế nào, ba mẹ chưa từng nói rõ với ông, nói trắng ra là đề phòng, không tin tưởng ông, chuyện gì cũng giữ kẽ với ông.
Nhưng nhà có ông anh cả nổi tiếng lười biếng ăn hại, mấy năm trước còn mê đánh bài cá cược.
Đồ có giá trị trong nhà bị ông ấy phá sạch cả, không thì năm đó chẳng đến mức muốn đem bán ông đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
