Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ Chương 6.2: Người Chui Vào Đầu Tiên Là Một Nữ Đồng Chí (2)

Cài Đặt

Chương 6.2: Người Chui Vào Đầu Tiên Là Một Nữ Đồng Chí (2)

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

"Hôm qua từ đây khói đen bốc lên nhiều lắm, chúng tôi liền cắt điện ngay, thầy Lư, bây giờ phải làm sao?"

Phạm Tứ mặt ủ mày ê nói: "Đây là thứ quý giá mà công xã phải vất vả lắm mới có được, chưa tới hai tháng mà đã hỏng, tôi không biết phải giải thích thế nào với cấp trên."

"Máy hỏng là chuyện bình thường, đặc biệt là máy này không biết đã qua tay bao nhiêu người rồi, không hỏng mới là lạ."

Lư Vĩ Chí đi vòng quanh máy tuốt, ông không nói bây giờ phải làm gì mà hỏi các người đi bên cạnh: "Các em nói xem sửa như thế nào?"

Mọi người nhìn nhau, rồi ánh mắt dừng lại trên người Lư Thuyên.

Lư Thuyên như không chú ý, lưng vô thức thẳng lên, anh cất tiếng: "Cũng không khó, chỉ cần làm sạch vật lạ ra, rồi điều chỉnh lại dây curoa là được."

Phạm Tứ vội vàng xác nhận: "Thế là sửa được rồi à?"

Lư Thuyên không dám chắc: "Trừ khi còn có lỗi khác, nếu có thì cần phải kiểm tra thêm."

Lư Vĩ Chí không theo lời cháu trai, mà quay sang hỏi học trò của mình: "Còn các em thì sao? Cũng nói xem thử."

Mọi người lại nhìn nhau, một lúc thì nhìn về phía Giang Tiểu Nga.

Giang Tiểu Nga: "…"

Bốn người khác không thấy vấn đề gì, Lư Thuyên dù sao cũng là người nổi bật trong trường, lại là cháu trai của thầy Lư, nên anh ấy lên tiếng đầu tiên là đương nhiên.

Còn Giang Tiểu Nga là người đứng đầu kỳ thi lần này, cô lên tiếng thứ hai là chuyện rất bình thường.

Giang Tiểu Nga nghĩ một lúc rồi nói một từ: "Tháo!"

Từ này khiến mọi người có phản ứng khác nhau.

Phạm Tứ vừa nghe thấy từ "tháo" là trong lòng bắt đầu thấy lo lắng: "Tháo ở đâu? Tôi thấy bên này có một tấm thép có thể tháo rời, có phải tháo tấm thép đó ra là được không?"

Giang Tiểu Nga lắc đầu: "Tháo hết."

"Xì!" Phạm Tứ hít một hơi: "Nghiêm trọng như vậy à, phải tháo hết à?"

Anh lo lắng vô cùng, thôi là lời của một cô gái nên anh hơi không tin, thấy Thầy Lư không nói gì, liền quay sang hỏi cậu thanh niên vừa nói không khó: "Đồng chí, không phải cậu nói không khó sao, sao giờ phải tháo hết vậy?"

Lư Thuyên nhíu mày, rõ ràng cũng không hiểu lắm.

Nhưng anh không phản bác, anh muốn nghe thử ý kiến của nữ đồng chí này,

Giang Tiểu Nga có ý kiến gì?

Cô chẳng có ý kiến gì cả.

Ngay trên xe, thầy đã nói sẽ có cơ hội để tháo máy lớn này ra xem thử.

Dù có lỗi gì đi nữa, cứ tháo ra đã.

Tháo ra rồi sẽ tìm được vấn đề, những chỗ không có vấn đề có thể bảo dưỡng, đối phương được lợi, họ học thêm được kiến thức mới.

Cho nên còn đợi gì nữa?

Cô đã chuẩn bị sẵn sàng rồi á!

Cô nhìn thầy mình, giọng thúc giục: "Thầy Lư, chúng ta tháo luôn bây giờ được không?"

"Khụ khụ." Lư Vĩ Chí ho hai tiếng một cách không tự nhiên: "Tháo đi, đừng vội vàng, phải phân công công việc, ba người tháo bộ phận, hai người vẽ các bước ra, một người ghi chép các phụ tùng tháo ra."

Công việc này, tự tay làm mới có thể học hỏi được.

La Lãng nhanh chân theo sát chị Giang, vơ được vị trí thứ hai. Mấy người còn lại phản ứng chậm hơn nửa nhịp, chen tới chen lui, bị Chu Châu luồn người một cái hất văng khỏi “chiến trường”, nhặt được suất cuối cùng một cách êm ru.

Hai người khác vừa thở dài vừa nhào vào nhận phần vẽ sơ đồ các bước tháo lắp.

Còn Lư Thuyên thì… “???”

Trước giờ anh chàng này nào có từng chen lấn, giành giật với ai. Dù là khi đi theo ông nội, hay theo mấy người đệ tử của ông, lúc nào cũng được sắp xếp chỗ tốt nhất, còn có người kèm một một, muốn thực hành là có thể thực hành.

Ai cũng biết, nghề này học trong sách vở nhiều mấy không bằng tự tay mày mò tích lũy kinh nghiệm.

Nhất là cái loại máy móc to tướng hiếm thấy này.

Người của công xã nói rõ ràng, cái máy này họ phải chạy vạy cầu cạnh biết bao năm trời mới xin về được một cái, mà còn là máy cũ, qua tay bao người rồi đủ biết nó vừa quý vừa hiếm cỡ nào!

Lỡ dịp này, chẳng biết đến bao giờ mới lại có cơ hội sờ đến lần nữa.

Cơ mà… giờ vị trí đâu còn, tiếc thì tiếc chứ biết làm gì?

Đành nhận mấy linh kiện người ta tháo ra, từng cái một ghi chép và phân loại cho gọn.

“Lấy cái móc lại đây, tôi thấy có bao phân ure bị kẹt rồi.”

Lư Thuyên đang nhón chân, sững người vài giây mới nhận ra là gọi mình. Anh vội đi kiếm cái gậy dài ở xung quanh, mặt dày chen vào giữa hai người, lên tiếng đầy “ga-lăng”:

“Đồng chí này, cô là con gái, đừng để bẩn quần áo, hay là để tôi vào thay cho?”

Thật ra máy tự động kiểu này thường có một cái động cơ điện bên trong.

Tuy bây giờ anh chưa đủ trình sửa được, nhưng được tận mắt nhìn đã lời to rồi. Một cái máy cỡ bự như này mà chạy được chắc chắn phải dùng động cơ điện công suất khủng, mà loại đó thì anh chưa từng thấy bao giờ!

Đến giờ thì anh hiểu vì sao ông nội lại ủng hộ chuyện tháo máy, không tháo thì mấy thằng “trẻ ranh” bọn họ lấy đâu ra cơ hội mở mang tầm mắt?

À mà không chỉ “trẻ ranh”, người chui vào máy đầu tiên là một cô gái mới ghê!

Không biết có dụ được cô ấy ra ngoài nhường chỗ không nhỉ?

Về phần Giang Tiểu Nga thì khỏi phải nói, ngay cả phun một tiếng “xì” cũng thấy phiền, cô thẳng tay giật luôn cây gậy, cắm cúi dọn đống rác trong máy như thể chẳng hề nghe thấy lời vàng ý ngọc của anh chàng kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc