Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ Chương 6.1: Người Chui Vào Đầu Tiên Là Một Nữ Đồng Chí (1)

Cài Đặt

Chương 6.1: Người Chui Vào Đầu Tiên Là Một Nữ Đồng Chí (1)

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Quả thật Lư Vĩ Chí có ý định tháo máy ra.

Ông tài cao to gan. Dù không phải là chuyên gia về cơ khí, những kỹ năng ông học được trong suốt những năm qua là thật, không thể chế tạo ra máy mới chứ việc tháo ra và lắp lại thì ông vẫn làm được.

Nói gì thì nói, ông sẽ không động đến phần lõi của máy, còn lại thì chỉ cần động vào một chút là được.

Ông không dám đảm bảo là sẽ sửa chữa tốt, vì loại thiết bị cơ khí này trước đây ông chưa từng tiếp xúc nhiều, nếu làm hỏng các bộ phận cốt lõi, có tài giỏi đến đâu cũng phải đành bất lực.

Tuy nhiên, ông có thể đảm bảo rằng, dù có tháo ra, máy sẽ không tệ hơn trước.

Một giờ sau, sáu người đến cổng của công xã.

Họ hỏi thăm và tìm thấy phòng chứa máy móc nông nghiệp, Lư Vĩ Chí còn chưa tìm được người phụ trách thì đã gặp một người quen: "Lư Thuyên?"

"Ông nội!" Lư Thuyên cầm một chiếc cờ lê, có vẻ như không ngạc nhiên khi thấy ông nội đến, quay lại gọi: "Chú Chu, ông nội đến rồi."

Không lâu sau, hai người bước ra từ trong phòng.

Một trong số họ, người cao gầy, bước nhanh tới, liên tục xin lỗi: "Thầy Lư, xin lỗi, thật sự xin lỗi, tôi vừa mới đến và biết công xã không biết tôi đã mời thầy, họ đã tìm một thợ sửa khác đến."

"Thầy ơi, lâu quá không gặp!" Người đàn ông hơi mập, cười hề hề.

"Lần này nhờ có công xã Cung Trang, nếu không thầy trò chúng ta chẳng biết khi nào mới gặp được nhau."

Lư Vĩ Chí nhăn mày: "Xưởng máy móc sao lại phái cậu tới đây?"

Chu Minh Lượng cười cười gãi đầu: "Em chỉ định đưa Lư Thuyên đến xem một cái, đến đây mới biết mình giành mối thầy."

"Hừ, ai giành mối ai còn chưa biết đâu." Lư Vĩ Chí hừ một tiếng.

Về việc có hai thợ sửa được gọi đến mà nói, đây là việc không được hay chút nào, công xã này không tôn trọng thầy trò ông, gọi thêm người như thế rất không phúc hậu.

Nhưng chẳng có cách nào khác, mẹ của Lư Thuyên đã đến tận nơi xin, hy vọng có đi đâu cũng đưa theo Lư Thuyên đi cùng.

Nói đi nói lại người ta là cháu trai, là con dâu của thầy mình, nể mặt thầy anh đành phải đồng ý giúp đỡ thôi.

Lư Thuyên vội vàng nói: "Ông nội, là con muốn đi cùng nên nhờ chú Chu dẫn con đến."

Lư Vĩ Chí nhìn cháu trai một cái, hừ một tiếng thật mạnh.

Ngọn nguồn thế nào ông còn không hiểu sao? Cứ làm như ông là ông nội mà đề phòng cháu trai mình vậy.

"Thôi được, cùng đi vậy, hai người đến sớm, nói xem máy móc có vấn đề gì."

Lư Thuyên thở phào nhẹ nhõm, lập tức mở sổ ghi chép nói: "Con đã kiểm tra sơ bộ, có thể là máy gặt lúa bị quá tải, cộng thêm dây curoa ở trống quá lỏng, làm cho khe răng bị giãn ra, khi vật thể lạ vào thì bị kẹt..."

Nghe cậu thanh niên nói một cách trôi chảy.

Nhóm năm người bắt đầu xì xào nhỏ to.

“Đây là cháu trai của thầy Lư?”

"Tớ biết anh ấy, trong văn phòng hiệu trưởng có treo huy chương của anh ấy, tốt nghiệp trước chúng ta một năm, giờ hình như đang làm ở xưởng máy móc.

"Thật tốt, không biết chúng ta có cơ hội vào xưởng máy móc không."

"Cậu giỏi như anh ấy thì được đấy, anh ấy là cháu trai của thầy Lư, lại còn là học trò cưng, sau chục năm nữa nói không chừng anh ấy còn giỏi hơn thầy Lư."

Người đeo kính, Chu Châu, thì không quan tâm gì đến "cháu trai" này, cậu đi đến bên cạnh Giang Tiểu Nga: "Bạn học Giang, cuốn sách hướng dẫn đó, cậu có thể cho tớ mượn xem không?"

Giang Tiểu Nga nghĩ một lúc rồi nói: "Cuốn sách đó không phải đơn giản mà có được, sao không chúng ta đổi nhau mượn đi."

Thật sự không dễ dàng, cô phải giúp anh trai làm vệ sinh suốt hai tháng trời!

Cô không thích rửa bát, lau sàn, anh ấy cũng chẳng thích, nên cảm thấy cứ cho mượn như vậy có chút thiệt: "Cậu đưa cho tớ mượn một cuốn sách ngoài sách giáo khoa, chúng ta đổi nhau xem."

"Cuốn sách nào cũng được à?"

Giang Tiểu Nga gật đầu: "Chỉ cần không phải sách của trường là được."

Chu Châu lập tức đồng ý: "Vậy được, ngày mai tớ mang cho cậu một cuốn."

Hai người vừa trao đổi xong thì mọi người đã vào phòng chứa máy tuốt.

Máy móc trước mắt phải gọi là một cái máy to bự.

Cái phễu tiếp nguyên liệu phía trên cao đến mức không thể với tới, phải leo lên giá bên cạnh mới có thể đổ lúa vào phễu trên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc