Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Bên trong máy tuốt có cấu trúc rất phức tạp, sau khi Giang Tiểu Nga dọn dẹp xong vật lạ, cô tiện tay tháo một bánh răng gần đó xuống, rồi di chuyển vào bên trong: "Ai vào giúp tôi tháo động cơ nào?"
“Tôi tôi tôi tôi!” Lư Thuyên bị đẩy ra ngoài vòng, vội vàng giơ tay, lần này anh phản ứng nhanh nhất.
Chỉ tiếc là đôi khi tốc độ nhanh không có ích gì.
La Lãng nâng cằm lên: "Anh cao thế sao chui vào trong được? Việc này phải trông cậy vào em rồi."
Ngoài cậu ra, chẳng ai thích hợp.
La Lãng là người nhỏ tuổi nhất và cũng là người gầy nhất.
Không phải là không lớn được, mà là ăn không đủ no sao có thể lớn lên được?
Người tốt đã giúp cậu đóng học phí, không thể để người ta phải nuôi cơm hằng ngày nữa chứ.
Hơn nữa trường nghề xa đại đội, cậu phải ở ký túc xá, tất cả tiền do gia đình ép từ các khe hở để chi trả, mặc dù đôi khi cậu rất đói bụng, nhưng cậu vẫn rất cảm kích.
Chỉ cần vượt qua kỳ học cuối này, cậu sẽ có thể đi làm.
Cho dù mới đầu chỉ làm công tạm thời lương mấy chục đồng, nó vẫn tốt hơn là kiếm công điểm trong đội sản xuất, sau này cậu sẽ đủ tiền ăn no, có thể gửi tiền về cho ba mẹ, hiếu kính thầy và mua kẹo cho các em.
La Lãng là người lạc quan bẩm sinh.
Cúi người chui vào bên trong máy, cậu còn nhe răng cười: "Hehe, may mà không ăn nhiều, không thì lớn lên tí nữa chắc không chui vừa."
"La Lãng, em qua bên phải đi, anh không nhìn thấy gì hết. Tiền Gia Thụ đứng trên phễu tiếp nguyên liệu, nhìn xuống, anh phải vẽ lại sơ đồ theo từng bước tháo gỡ, để khi lắp lại không bị lúng túng.
Chỉ tiếc bên trong quá chật, không thể vào gần mà chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn qua giá đã dựng, anh có thể thấy vị trí động cơ sau khi bánh răng trong phễu đã được tháo ra.
"Đợi chút, em đổi tư thế khác."
"Giữ phía trên cho chắc, cái này nhìn khá nặng đấy, đừng để tuột tay." Giang Tiểu Nga chống tay lên động cơ, tay kia vặn ốc vít, cô và La Lãng không phải lần đầu hợp tác, hai người có chút ăn ý, sau khi tháo hết mười mấy con vít, họ từ từ đặt bộ phận lớn này xuống đất, rồi để mọi người ở ngoài chuyển ra ngoài.
"To thật!" Lư Thuyên được cầm trên tay, giống như đang vuốt ve một báu vật, xoa xoa vỏ ngoài của nó: "Vỏ đồng nguyên chất, chắc phải mười mấy ký lô nhỉ?"
"Để tôi xem nào."
"Ôi trời khiêp, to thật!"
Cùng lúc đó, Phạm Tứ đứng bên kia không ngừng hít vào mấy hơi liền thật sâu, lo lắng hỏi lại: "Thầy Lư, thật sự không sao chứ? Có cần phải tháo hết như vậy không? Không phải chỉ cần dọn sạch vật lạ là được sao, sao phải tháo hết mọi thứ trong đó? Í í! Đừng tháo nữa, tháo tiếp nữa nó sẽ vỡ vụn mất..."
"Không sao đâu." Lư Vĩ Chí vỗ ngực cam đoan: "Cứ tháo như vậy rồi lắp lại như ban đầu, không tháo ra sao phát hiện được vấn đề? Nhìn xem họ dọn ra những mảnh vụn đó, không tháo sao có thể dọn sạch được?"
Phạm Tứ hơi mơ hồ: "Vậy sao ạ?"
"Đúng rồi!" Lư Vĩ Chí gật đầu: "Tin tôi đi, sẽ không sai đâu."
Cạnh đó, Chu Minh Lượng nhìn thầy mình đang thuyết phục đối phương, nghẹn cười, trước đây thầy đã dẫn họ như vậy.
Mỗi khi gặp một món đồ kỳ lạ, thầy sẽ tháo ra cho họ trực tiếp xử lý, không tự tay trải nghiệm, chỉ nói miệng thì làm sao tích lũy được kinh nghiệm?
Dù cuối cùng đồ vật có bị tháo hỏng đến đâu, học trò không thể làm lại thì thầy vẫn có thể phục hồi lại y như mới, thậm chí còn khắc phục được những trục trặc nhỏ như kẹt, tiếng ồn...
Đây chính là lý do tại sao dù thầy đã mất một tay, vẫn có rất nhiều người tranh nhau mời ông trở lại.
Nghĩ tới đây, Chu Minh Lượng lại thở dài.
Nếu thầy không gặp chuyện, hiện tại chắc chắn thầy sẽ còn giỏi hơn, chứ không phải như bây giờ chỉ có thể dạy học trò, còn phải đối mặt với sự nghi ngờ từ người khác.
Dưới sự thuyết phục chân thành của Lư Vĩ Chí, Phạm Tứ yên tâm, nhìn chiếc máy quý giá của công xã bị tháo ra thành một cái khung trống, còn các bộ phận từ bên trong được phân loại cẩn thận đặt trên mặt đất.
"Bánh răng hơi lệch, La Lãng, em lấy búa ra gõ vài phát thử."
"Động cơ nhìn có vẻ không sao... không được, không được, cái đống rỉ trên này nhìn rất khó chịu, ai có miếng thép gai tớ sẽ đánh bóng nó."
Không chỉ động cơ, ngay cả vỏ ngoài của một số bộ phận cũng được đánh bóng sáng loáng, chiếc máy trước đây chỉ trông như mới bây giờ đã giống như mới 90%.
Điều này khiến Phạm Tứ cảm thấy phần nào yên tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
