Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ Chương 5.2: Nhiều Nữa Không Có (2)

Cài Đặt

Chương 5.2: Nhiều Nữa Không Có (2)

Người thứ hai vừa đến, Giang Tiểu Nga đang gặm nửa cái bánh.

“Sao chị đến sớm thế.” La Lãng bước tới ngồi cạnh, nói chuyện mà cứ liếc qua liếc lại: “Em ở gần, cứ tưởng sẽ là người tới sớm nhất chứ.”

Nói xong, lại không nhịn được liếc một cái nữa.

Giang Tiểu Nga thở dài, xé đôi bánh bao, đưa qua: “Miếng cuối đấy, hết sạch rồi.”

“Đủ rồi đủ rồi, hì hì!” La Lãng cười híp mắt, không nỡ ăn vội, bẻ từng miếng nhỏ bỏ vào miệng.

“Bánh nhà chị ngon ghê.”

Làm gì có bánh nào ngon hay không ngon, chỉ cần là đồ ăn được thì cái gì chẳng ngon.

Giang Tiểu Nga cảm thấy mình như càng sống càng lướt.

Cô không phải kiểu học sinh chỉ biết học, kiếp trước trong trường học, ngoài học hành còn biết kết bạn hợp tánh.

Cô luôn hào phóng, cả lời khen lẫn chia sẻ vật chất, cũng biết cách thể hiện sự trân trọng, kéo gần quan hệ.

La Lãng là người đáng để kết giao.

Nhà cậu ấy rất nghèo, không thì đã chẳng chằm chằm nhìn bánh bao của cô.

Một gia đình nghèo đến mức sắp không đủ ăn, rất hiếm khi chịu bỏ tiền cho con đi học, trừ phi có lý do khác.

La Lãng còn nhỏ, trong lớp là người ít tuổi nhất, mới mười lăm. Có thể đến trường nghề học là nhờ có người tài trợ học phí.

Lý do rất đơn giản, người ta thấy cậu ấy có thiên phú.

Quả thật vừa có thiên phú, vừa chăm chỉ, tính tình lại hợp, Giang Tiểu Nga luôn hào phóng với người như vậy, nhưng bây giờ thật sự không hào phóng nổi nữa…

Nửa cái bánh bao khi nãy, chính là toàn bộ tài sản còn lại của cô.

Chưa kịp nuối tiếc, bánh đã chui tọt vào bụng La Lãng.

Cảm giác đói cháy ruột vơi đi chút, cậu xoa bụng, nói:

“Đợi một thời gian nữa hồng dại trên núi ra quả em sẽ mời chị ăn nha!"

“Nhà em gần núi à?”

“Có chứ.” La Lãng gật đầu, khoa tay múa chân:

“Hai ngọn núi to lắm. Hồi đó đại đội định khoan giếng lấy nước từ núi, mời người đến khoan mà làm hỏng cả máy, hì hì, thế là em được hưởng lợi.”

Chuyện này Giang Tiểu Nga nghe kể qua rồi.

Người tài trợ học phí cho La Lãng chính là thợ sửa máy được mời đến khoan giếng. Khi họ sửa máy, cậu bé gầy nhom này cứ đứng xem bên cạnh.

Trẻ con tò mò xem sửa máy không hiếm.

Hiếm ở chỗ La Lãng không chỉ nhìn, mà còn lẩm bẩm khi người ta đưa nhầm linh kiện.

Ông thợ già thấy tò mò, thử kiểm tra thì phát hiện trí nhớ cậu rất tốt, các bước tháo máy đều nhớ rõ, từng con ốc, từng nắp đều biết nằm chỗ nào.

Có thể nói, việc máy khoan giếng đã thay đổi cả cuộc đời La Lãng. Mỗi lần kể lại, cậu lại cười ngây ngô hì hì.

“Ủa, hai cậu đến sớm thế? Tích cực ghê ta?”

Lại thêm hai bạn cùng lớp đến, mọi người chào hỏi rôm rả.

La Lãng ngẩng cao đầu:

“Cơ hội giành được bằng thực lực, tất nhiên phải tích cực chứ!”

Lần này được theo thầy ra thực địa thực tập, không phải ai muốn đi là được theo đâu nha!

Cả đám kéo nhau đi đông như trẩy hội, bên công xã chắc chắn vẫy tay tạm biệt từ xa.

Chỉ có 5 suất thôi, ai muốn đi thì ráng mà giành. Mà đừng tưởng dễ ăn, 5 người được chọn là top 5 trong kỳ thi hôm kia, mọi người phải xả thân chiến đấu vì tấm vé vàng này.

“Bạn học Giang ơi, câu cuối trong đề thi, cái vụ dùng panme đo đường kính trục ấy, cậu tính kiểu gì vậy?”

Anh chàng đeo kính, ôm chồng sách dày cộm như gối ôm, lò dò tới hỏi. “Tớ thấy kết quả tụi mình giống nhau, mà bài cậu ngắn gọn dễ hiểu hơn nhiều, chia sẻ chút bí kíp được không?”

“Lắp chặt có độ dôi, trích từ Sổ tay cơ khí công nhân thập niên 60.”

Giang Tiểu Nga đáp tỉnh queo. “Tập 5, công thức lắp ép ghi rõ rành rành luôn đó.”

Cuốn này thì... chớ có mơ trường phát.

Hồi trước, thầy Lư từng nhắc sơ qua, thế là Giang Tiểu Nga vì cuốn sách thần thánh ấy, cắn răng gánh luôn... 2 tháng rửa chén quét nhà cho ông anh trai.

Mà ông anh trai, đúng kiểu “việc ngoài đường không làm, việc nhà không đụng”, đầu óc toàn mưu mẹo, cơ mà là hữu dụng, chẳng cần em gái mở lời, đã tự giác vác về thêm một quyển giáo trình cơ khí, miễn là... khỏi phải lau nhà!

Phải nói mấy cuốn sách cổ này tuy cũ chứ không cùi.

Đây là một quyển sách phổ cập tri thức công nghiệp thủ công thập niên 60. Theo thời gian phát triển, có một số đồ vật, loại thiết bị, công cụ đã bị thay thế. Cô mà không đi tiếp thu những tri thức thế này, chẳng có cách nào để thích ứng được với thời đại này hết.

Không nữa là cô phải làm ra được thiết bị và công cụ mới có thể theo kịp bước chân của mọi người.

Nhưng mà điều này chứng minh lựa chọn của cô vô cùng chuẩn xác.

Những tri thức đó làm phong phú thêm kiến thức của bản thân cô. Tri thức của thế hệ trước truyền lại vô cùng trân quý.

“Thầy Lư từng nhắc đến đến cuốn đó đúng không?”

“Tớ mò mẫm chợ sách cũ mãi không ra, bạn học Giang này, cậu có cho tớ mượn đọc với."

Chưa kịp nói gì, phía trước đã có tiếng hét lớn:

“Ngưng tám chuyện, đủ người rồi thì ra bến xe thôi!”

Lư Vĩ Chí tới khá sớm, thấy đủ mặt là kéo cả đám đi ngay.

Lần này là thầy tự đề xuất và chủ động liên hệ bên công xã. Trước mắt là phải ra bến bắt xe buýt. Một vé hết ba xu, không nhiều, nhưng với đám sinh viên nghèo khổ thì không phải chuyện nhỏ.

Thầy Lư hào phóng bao luôn tiền xe cả lượt đi lẫn về, lại thêm bữa trưa, ăn no đảm bảo.

Kỳ thi hôm kia đấu căng vậy cũng vì lý do... được đi thực tập và ăn ké một bữa thịnh soạn. Ai nỡ bỏ!

“Lên xe lên xe, ngồi sát nhau đừng tản ra.”

Đợi mọi người yên vị, thầy bật mí:

“Công xã lần này xui, tụi con thì hên, lần này không chỉ sửa chữa đâu, biết đâu còn được tháo tung cả cái máy ra nghịch chơi nữa!”

Phạm Tứ: ???????

Phàn Tứ: Hả? Gì cơ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc