Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ Chương 5.1: Nhiều Nữa Không Có (1)

Cài Đặt

Chương 5.1: Nhiều Nữa Không Có (1)

Giang Tiểu Nga khá mong chờ buổi thực hành lần này.

Thầy Lư khác với những giáo viên giảng dạy thông thường.

Ông xuất thân từ thợ, từng là công nhân bảo trì trong nhà máy cơ khí ngàn người, là bậc thầy trong xưởng, kiểu công nhân kỹ thuật như ông còn giỏi hơn cả giáo viên.

Chưa nói gì khác, lương gấp đôi thợ thông thường.

Chỉ tiếc rằng trong một lần sửa chữa khẩn cấp, ông bị đứt tay phải.

Mất tay phải, dù có tay nghề cao đến đâu cũng không thể tiếp tục ở lại nhà máy. Với khoản bồi thường và trợ cấp hàng tháng, cuộc sống ở nhà trông cháu vẫn đủ sống.

Ấy vậy mà thầy Lư không cam chịu số phận.

Cả đời học kỹ thuật, ông không muốn dùng nó chỉ để trông cháu. Tay không còn thì còn miệng, không làm được thì ông dạy người khác làm.

Người có bản lĩnh, đặt ở nơi nào cũng không lo thiếu việc làm.

Chỉ cần ông muốn, mấy trường nghề xung quanh sẵn sàng chào đón ông.

Lúc này, ông đang dùng một tay gắng mở quả óc chó thì nghe tiếng gõ cửa. Chưa kịp đứng dậy, bà vợ đã mở cửa:

“Cậu tìm ai?”

“Thím ơi, cho hỏi đây có phải là nhà thầy Lư Vĩ Chí không ạ?”

Người đến là Phạm Tứ, cán bộ phụ trách cơ khí nông nghiệp trong công xã. Hôm nay vốn là tiệc mừng thọ sáu mươi của ba anh, anh mới tranh thủ về nhà ăn bữa cơm sum họp.

Kết quả chưa kịp ăn xong nồi gà hầm hiếm hoi, nghe tin xong mà sợ đến ngẩn người.

Chẳng kịp ăn miếng nào, mượn xe đạp hàng xóm chạy tới đây.

Thấy thầy Lư bước ra, anh lập tức giới thiệu bản thân, rồi nói vội:

“Sau khi bao phân urê rơi vào, máy bắt đầu bốc khói đen, bọn em cắt điện ngay, không dám khởi động nữa. Thầy Lư, thầy có thể qua xem giúp không ạ?”

Gần đây có vài thợ sửa máy, hỏi đến ai giỏi nhất vẫn là thầy Lư trước mặt. Dù bây giờ ông mất một tay, không ai dám coi thường ông.

Bởi lẽ, mấy người thợ kia đều là học trò của ông cả.

Lư Vĩ Chí hỏi mấy câu, rồi nói: “Không cần vội, sáng mai tôi dẫn người qua.”

“Nhưng mà…” Thầy Lư giơ tay phải đã cụt ra:

“Không có người giúp thì cậu gọi tôi đi cũng vô ích. Yên tâm đi, sáng mai tôi sẽ đưa mấy tay nghề cứng qua xem, sửa được nhất định sẽ giúp các cậu sửa xong.”

Phạm Tứ rất sốt ruột, mà nhìn tay người ta đã vậy thì đành phải gật đầu, nói sáng mai sẽ đợi ở công xã.

Mọi người vừa đi, vợ thầy Lư thím Hoàng hỏi:

“Sao anh không dẫn Lư Thuyên đi theo?"

Trước đây từng có người đến tận nhà mời ông ra mặt, lúc ấy ông dẫn cháu trai đi cùng, một người nói một người làm, phối hợp ăn ý vô cùng.

Lư Vĩ Chí hăng say tách quả óc chó, nói: “Lần khác thì không sao, mai đến công xã là lịch đã hẹn với học sinh, không thể vì vậy mà cho cháu mình hưởng đặc quyền được.”

Bà Hoàng gật đầu, cũng có lý.

Bà lại nhỏ giọng nói: “Chuyện này ông đừng để mẹ Lư Thuyền nghe thấy, không thì thế nào nó cũng cằn nhằn ông.”

Lư Vĩ Chí bĩu môi.

Ông ngán nhất là chuyện đó.

Ban đầu con trai, con dâu coi như “môn đăng hộ đối”, ông là thợ sửa máy giỏi trong xưởng, thông gia là thợ nguội cấp sáu, hai nhà khá hòa thuận. Con dâu dù tính khí có chút... song trước mặt người lớn còn biết kính trọng.

Kể từ khi ông bị thương rời khỏi nhà máy, còn thông gia thành phó giám đốc xưởng, địa vị trở nên chênh lệch.

Vài năm trước, gia đình ông phải tách riêng, mua nhà cho con cả dọn ra ngoài cũng vì không chịu nổi con dâu cứ lắm lời làm ầm ĩ chịu không nổi.

Trách ông không lo gia đình, đi sửa máy thành tàn tật, mất kế sinh nhai.

Giận ông chỉ nhận dạy học lương ba cọc ba đồng, không chịu về nhà máy cầu xin chỗ người quen.

Cáu vì ông dạy biết bao học sinh, lại không dạy cháu trai mình, không để nó sớm học được kỹ nghệ, tìm việc sớm.

Nói thẳng ra là cảm thấy ông già rồi chẳng giúp ích gì.

Mà ông đâu phải người tính tình tốt, không mắng được con dâu thì quay ra mắng thằng con trai, kể vanh vách nhà cửa công việc của chúng có được là nhờ ai, ăn cháo đá bát, da mặt dày không biết xấu hổ.

Đáng ghét là có vài người cứ mù mắt, cứ nhắc ba làm phó giám đốc, làm như oai lắm, khoe khoang tới nỗi ông ngứa cả mắt, chán chẳng buồn qua lại.

Tách ra rồi vẫn chẳng yên.

Miệng thì trách, mà lòng thì nhớ tay nghề của ông, chỉ hận không thể rút sạch toàn bộ đem truyền cho con trai.

Thực ra bây giờ Lư Thuyên rất có năng lực.

17-18 tuổi, không cần ông chống lưng cũng có thể tự mình sửa máy. Nói thế nào cũng là đứa cháu ông nuôi từ nhỏ đến lớn, tuy ghét con trai con dâu, nhưng đứa cháu này rất hợp mắt ông.

Giống hệt ông hồi trẻ, một mầm non giỏi sửa chữa.

Nói thật, hồi ông mười bảy mười tám còn phải chạy theo người ta học nghề.

Tiếc là mẹ Lư Thuyên cứ vọng tưởng.

Một đứa trẻ ra ngoài ai cũng khen giỏi, mà nó thì chê bai đủ điều, cứ muốn con mình một bước thành bậc thầy.

“Thôi thôi được rồi, đừng nhắc nữa.”

Bà Hoàng vỗ vai an ủi: “Mai ông còn phải dậy sớm tới công xã Cung Trang nữa kìa.”

Công xã Cung Trang cách đây khá xa, đi chuyến xe sớm nhất mất hơn một tiếng.

Vì thế, Lư Vĩ Chí dặn học sinh đến trường sớm hơn một giờ.

Giang Tiểu Nga là người đến sớm nhất.

Đeo túi vải, ngồi trên bậc thềm nhai bánh bao chờ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc