Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ thái độ cho thấy Giang Trạm Sinh vẫn không tán thành chuyện con gái chuyển trường, chuyện đã qua nửa năm, nghĩ đến vẫn thấy khó chịu.
Ban đầu là nhịn, lời muốn nói phải nuốt hết vào trong bụng.
Lần này không nhịn nổi nữa, ông bật ra: “Con học cái ngành máy móc đó, toàn con trai, chẳng có nữ đồng chí nào…”
Giang Tiểu Nga bật cười khẩy: “Ba à, tư tưởng ba lỗi thời rồi. Khẩu hiệu phụ nữ giỏi việc nước, đảm việc nhà còn dán đầy tường cao, ba đi qua không thấy à?”
Lời kiểu này ở kiếp trước cô đã nghe quá nhiều. Khi ấy đã bước sang thế kỷ 21, nhà mình làm đúng nghề này, vậy mà ba mẹ vẫn nói: “Con gái mà học cái ngành đó, coi sao được? Không có tiền đồ.”
Nhưng có một số chuyện không cần nói thật hay, chỉ cần làm tốt là được.
Giang Trạm Sinh lườm con gái một cái: “Ở nhà nói chuyện đừng lấy mấy câu khẩu hiệu đó ra hù ba.”
“Em thì thấy hay đấy chứ.” Hà Trạch Lan vừa đếm tiền vừa bỏ vào hộp sắt: “Chị Chu trong xưởng tính cho con trai học trường của Tiểu Nga, nói học kỹ thuật dễ xin việc hơn.”
Cô chưa kể hết đâu.
Chị Chu lúc đó còn tiếc hùi hụi, nói con trai gặp trúng thời điểm không đẹp, giờ thì hồ sơ còn ít, chứ vài năm nữa sẽ đông nghịt, lúc đó muốn chen chân cũng khó. Giờ đăng ký học là chuẩn, học xong dễ được phân công công việc.
Cô với chị Chu chẳng thân gì mấy, tự dưng người ta kéo cô ra nói chuyện?
Chẳng phải vì con bé Tiểu Nga nửa năm trước chuyển trường sao. Chị Chu cứ ngưỡng mộ suốt, nói nó học xong khả năng được phân công công tác cao lắm.
Ít nhất khá hơn mấy ngành khác nhiều.
Trình Phân cũng học trung cấp, ngành may mặc, tốt nghiệp đã gần hai năm mà chẳng có động tĩnh gì, chờ nữa thì chỉ càng chồng chất thêm thanh niên thất nghiệp.
Giang Trạm Sinh nghe vậy chỉ lắc đầu: “Khác nhau.”
Giang Tiểu Nga không thèm hỏi khác chỗ nào, có hỏi cũng chẳng nghe được câu trả lời vừa ý, coi như gió thoảng bên tai, thu dọn chén đũa xong là về phòng.
Giang Trạm Sinh bị nghẹn họng, cảm thấy con gái mình càng ngày càng khó bảo.
Song ông không muốn quản quá chặt.
Con người mà bị quản đến nghẹt thì cả đời chỉ phát triển đến bao nhiêu đó thôi.
Bỗng ông nhớ ra gì đó, quay sang hỏi: “Công xã Cung Trang nghe quen nhỉ? Có phải năm nay ông nội tụi con mang lúa đến đó đập không?”
Mấy năm trước toàn qua đội bên cạnh nhờ giúp, năm nay gửi thư bảo mấy đứa về quê phụ, nói là muốn mang lúa tới công xã đập.
Đường đi không hề gần đâu, ba mẹ sợ anh cả mệt nhọc nên tìm cớ sai con ông tới, ông tìm đại cái cớ trốn, để hai thằng nhỏ đi qua làm đại đại.
“Bên đó có máy đập lúa tự động.” Giang Đông Dương nói tới là hứng thú: “Máy đó siêu ghê luôn, đổ lúa vào là xong khỏi làm gì hết á ba, nó tự đập hết.”
Anh đi qua một chuyến chả giúp được gì, ngồi coi vui thôi, làm ông nội tức đến muốn lên máu.
Cơ mà thú vị thật! Đổ lúa vào lỗ trên, chưa được mấy phút là bên dưới chảy ra ào ào thóc đã sạch vỏ.
Không chỉ lúa mà ngô, lúa mì, cái gì cũng được, nhanh hơn mấy cái máy đạp chân hồi xưa gấp mấy lần.
Nghĩ đến mấy cái máy đạp chân đó là hai chân anh thấy mỏi rồi.
Hồi bé đâu biết giở trò, ông nội gọi là làm thật, đạp cái bàn đạp mấy tiếng, mỏi rã rời ba ngày mới hoàn hồn! Chân vừa đơ vừa đau không thể chịu nổi.
Giang Trạm Sinh khá bất ngờ: “Tự động thật à? Hiếm có đó.”
Hiếm là đúng!
Công xã Cung Trang xin hai năm trời, nợ bao nhiêu ân tình mới mang được cái bảo bối cũ kỹ đó về.
Một cái máy đập lúa đa năng cỡ lớn, dùng điện được, dùng dầu được luôn.
Đem về là làm hẳn căn nhà kho để chứa, còn xây thêm cái giàn đổ lúa cho tiện.
Chỉ cần đổ lúa lên giàn, cho vào miệng máy, rồi ngồi chơi xơi nước, ở dưới đặt cái bao là tự động thóc chạy xuống cái bao.
Giải phóng chân tay triệt để!
Dùng cũng nhanh nữa, hiệu suất gấp đôi mấy máy cũ.
Nghe tin là mấy đội xung quanh tới mượn dùng.
Tất nhiên không miễn phí, phí bằng với máy đạp chân, mà nhanh hơn, sạch hơn, sau vụ mùa, cả tháng trời máy gần như không nghỉ.
Qua đợt cao điểm rồi, vẫn có người mang lúa tới nên công xã tính tranh thủ gọi thợ đến bảo trì, sửa sớm xem có vấn đề gì thì kịp thời xử lý, để lâu thành vấn đề lớn, hỏng nặng thì toang.
*
“Dán thông báo lên hết chưa? Mai sáng nghỉ tiếp nhận thóc, thầy trường nghề sẽ tới bảo trì, ai cần dùng thì xài tạm máy cũ đấy.”
“Dán rồi dán rồi, thông báo lâu rồi.” Vương Cương vừa sờ cái máy nóng hổi vừa xót xa: “Để công thần nghỉ ngơi thật tốt mới được."
“Được rồi.” Phạm Tư nhìn hàng người bên ngoài: “Không còn mấy người nữa, đợi họ làm xong là rút điện đi. Tôi có việc, về trước.”
“Anh về trước đi, để tôi trông.”
Toàn là các hộ chia thóc, mỗi người chẳng bao nhiêu, chắc tầm hai mươi phút là xong.
Đợi người cuối cùng vác bao ra, Vương Cương chuẩn bị rút điện…
“Khoan đã! Đồng chí Vương, khoan đã!!”
Vừa rút phích cắm ra khỏi ổ, trong tay còn cầm cái phích cắm, Vương Cương thấy ông lão đẩy xe chạy vào, bất lực nói:
“Được được được, tôi mở điện khởi động máy trước, lát nữa máy chạy thì ông hãy đổ lương thực vào.”
Vương Cương cúi người cắm điện, rồi vòng ra sau máy tuốt lúa nhấn công tắc.
“Vù vù” hai tiếng, máy tuốt lúa bắt đầu vận hành.
Vương Cương vừa đứng thẳng dậy, mắt trừng lớn kinh hãi hét to:
“Ê ê ê! Bao phân urê! Bao phân urê không thể ném vào đó được!!”
Ông lão đứng trên bục hai tay trống trơn, bị tiếng hét ấy dọa cho hoảng loạn,
“Tôi… tôi lỡ tay… thế… thế giờ làm sao… đồng chí Vương, tôi có nên vào lấy bao ra không?”
Thấy ông lão đầy nếp nhăn đứng yên như đứa trẻ bất lực, Vương Cương không dám nghiêm khắc quá, sợ ông ấy nhảy vào máy, vội vàng nói:
“Không sao không sao, ông xuống trước đi, xuống trước đi!”
“Không sao chứ?”
“Chắc là không sao chứ?”
Ngay cả cùi bắp còn cho vào được, thì một bao phân urê chắc là… không sao đâu nhỉ!
Nhìn làn khói đen bốc ra từ cửa phễu đổ lương thực, chân Vương Cương mềm nhũn…
Xong rồi.
Lần này thật sự xong rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







