Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ Chương 4.1: Dưa Hấu Không Nói Xấu Dưa Gang Nữa Rồi (1)

Cài Đặt

Chương 4.1: Dưa Hấu Không Nói Xấu Dưa Gang Nữa Rồi (1)

Cả nửa đời người chê bai, đơm đặt bịa chuyện Hà Trạch Lan không ngừng, thế mà lần này Trình Ngọc Mai á khẩu.

Bà dám cá là nếu anh cả còn sống cũng chẳng nỡ xuất ra một khoản hồi môn to như thế cho Trình Phân đâu.

Cưng chiều con gái thì miệng dẻo dỗ ngọt tí thôi, chứ trong lòng vẫn là trọng nam khinh nữ rành rành ra đó.

Chỉ tiếc là đứa sau vẫn là con gái.

Hồi đó để mong ra được con trai, bà và mẹ già từng đi khắp nơi kiếm thuốc quý cầu con trai. Không được anh cả gật đầu, ai rảnh đi dầm mưa dãi nắng khổ sở vậy chứ?

Trình Phân thì vẫn cứ tưởng anh cả bà đối với nó tốt.

Tốt thì có tốt thật…

Dù sao thì con trai cả “phế”, con trai út chưa biết mặt mũi ra sao, không vỗ về con gái tí thì sau này ai phụng dưỡng đây?

Chứ thật mà đẻ được thằng cu ra, đố ổng còn nhớ đến cái đứa con gái này!

Dù là anh ruột, Trình Ngọc Mai cũng phải thừa nhận: Anh cả không chết sớm, không chỉ Trình Phân mà ngay cả Hà Trạch Lan cũng chẳng có ngày tháng tốt đẹp như bây giờ.

Vì để sinh được một thằng con “bình thường”, mà vận xui thì ai biết sinh bao nhiêu lần nữa? Nhà ở xóm sau nhà bà kia sinh liền tù tì bảy đứa con gái giờ vẫn còn đẻ tiếp kìa…

Mà giả sử thật sự có được một cậu con trai, đừng nói gì đến chỉ tiêu đi làm, đến lúc thằng em cưới vợ, làm việc, có khi Trình Phân bị “bán” đứt luôn cũng nên!

Nhà họ Trình đâu phải chưa từng có tiền án? Bà chị cả không phải từng bị “gả” tuốt vô cái xó núi nghèo rớt mồng tơi đấy à?

Chứ đâu được như bây giờ, hồi môn được chuẩn bị tận 100 tệ!

Đúng là sống trong phúc mà không biết hưởng!

Có mẹ kế và ba dượng như thế rồi mà cứ làm như bản thân chịu ấm ức trời sập, khiến người ta nghe thôi đã chán chẳng buồn chọc ngoáy nữa: “Thôi đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, Dương Lệ dẫn em gái đi dạo đi, đi dạo vài vòng là thấy đỡ ngay.”

Đỡ phải ở nhà khóc lóc chướng tai gai mắt.

Còn cái con tiện nhân Hà Trạch Lan sao số nó đỏ thế không biết, cưới được ông chồng chịu chi vậy, không biết là thật lòng hay đang đóng kịch nữa.

Kỳ thật Giang Trạm Sinh là thật lòng, chân thành 100%.

Tiền trong nhà đâu phải mỗi mình ông tích góp, ông và vợ đều lãnh lương như nhau, vợ có ba con, ông cũng đâu có kém, ba đứa.

Đừng tưởng lần này chia 300 tệ, trong đó 200 tệ dành cho con riêng con ghẻ là thiệt thòi. Ông với vợ đã tính hết rồi, ba đứa còn lại tuyệt đối không bị bỏ sót.

Vợ chồng họ không có bản lĩnh làm giàu, thì đành cố gắng làm cho công bằng.

Sáu đứa con cố gắng đừng thiên vị đứa nào, đứa nào cũng chia bằng nhau, không hơn không kém một xu.

Giang Trạm Sinh thừa biết, kiểu “công bằng” này chắc chắn không làm vừa lòng hết được, nhưng biết sao giờ, sức họ chỉ làm được đến thế.

Không định bàn thêm chuyện này nữa, ăn xong bữa cơm, ông nói: “Nhà mình trồng quýt chắc có quả rồi, mai tụi con về quê hái mang về đi.”

Sau vườn nhà cũ có trồng ba cây quýt, không to, cũng chẳng cao, mỗi năm đậu được vài quả.

Dù mỗi năm gửi tiền phụng dưỡng, ba mẹ có đau ốm gì ông vẫnsẵn sàng mua thuốc, song thật ra quan hệ giữa ông với nhà mình chẳng tốt đẹp gì lắm.

Năm xưa bị ba mẹ thiên vị đến khổ, bây giờ ông mới cố gắng mọi cách không để con cái lặp lại số phận đó, cố gắng công bằng nhất có thể.

Không cho ba đứa Đông Dương về quê, khéo cam trên cây chẳng tới lượt mình ăn.

Tiền hiếu kính là ông gửi, tiền thuốc cho ba mẹ là ông bỏ ra, mùa vụ đến ông cho con cái về hỗ trợ.

Thế thì cớ gì quýt có trái ông không được ăn?

Nhà không chủ động cho thì ông tự mở miệng đòi, phần mình có chết cũng không để cho anh cả.

Quýt có quả, đội sản xuất chia lương thực, cuối năm mổ heo… thậm chí rau trong vườn cũng phải tính từng bó, đến kỳ là bảo con về nhà một chuyến, chỉ bó hành lá cũng phải lấy về.

Nhà ông cách đội sản xuất Gia Điền không xa, đi bộ chưa tới hai tiếng, sáng đi chiều vác rổ về là xong.

“Được, mai con đi.” Giang Đông Dương hào hứng gật đầu, miễn không phải về cày ruộng thì đi bao nhiêu chuyến cũng được. Mỗi lần về quê là mỗi lần có quà mang về.

Quýt nhà quê thật ra vừa chua vừa chát, thôi thì có ăn còn hơn không.

“Mai con không đi được.” Giang Tiểu Nga lắc đầu, cô cũng thích về quê lắm.

Đội sản xuất Gia Điền nằm gần một ngọn núi, trong núi có một cái đập nước nhỏ, hên thì có thể kiếm được ít đồ ăn.

Tiếc là mai bận việc không đi được.

“Mai không phải nghỉ sao?” Giang Trạm Sinh thắc mắc, ông canh ngày kỷ lắm, mai nghỉ, mốt hai chị em phải đi học lại rồi, ở quê bắt ở lại làm đồng cũng dễ từ chối.

“Mai công xã Cung Trang mời thầy Lư đến bảo trì máy móc nông nghiệp, ông ấy nói dẫn tụi con qua thực hành.”

Giang Trạm Sinh nhíu mày, há miệng định nói gì đó rồi lại thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc