Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ Chương 11.1: Giang Đông Dương Quan Hệ Rộng (1)

Cài Đặt

Chương 11.1: Giang Đông Dương Quan Hệ Rộng (1)

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Lưới đánh cá ở mấy vùng biển thì đầy rẫy, từ ông bà đến con nít ai cũng biết đan, thủ công thì rẻ, chỉ đắt phần nguyên liệu.

Nhưng ở vùng này thì không có biển, muốn mua chỉ có cách lên tỉnh, vào cửa hàng bách hóa, giá thì cao mà còn phải có phiếu chuyên dụng ngành ngư nghiệp.

May là anh có “quan hệ rộng”. Bạn của bạn của bạn chí cốt của anh có vợ nhà ở biển, khi đó vợ gả về nhà hồi môn mang theo về là một cái lưới tự đan, xài tầm bảy tám năm rồi.

Giang Đông Dương không chê, bỏ sáu đồng ra mua.

Vừa cầm lưới về là anh muốn xách đi quăng ngay. Nhưng nghĩ tới chuyện trong sáu đồng có một đồng bốn hào ba là của em gái góp nên đành nén lại, quay về hỏi ý kiến.

“Hay mai anh về đội sản xuất thử coi lưới có xài được không nha… Ờ ờ được rồi, cuối tuần thì cuối tuần, đừng trợn mắt nữa.”

Câu chưa dứt là đã cảm nhận được ánh mắt bắn ra tia lửa có thể giết người của em gái.

Anh cảm thấy mình với Trình Hoa đồng cảnh ngộ.

Trình Hoa có cô em gái vô tâm, còn anh có cô em gái dữ dằn.

Tất cả là tại cái thằng chó họ Vương kia, không phải nó bắt nạt em gái anh, thì con bé không thay đổi tính tình thành dữ dằn thế này, khiến anh làm anh mà chẳng dám mở miệng nhiều lời với em gái mình một câu.

Nghĩ tới lại thấy tức, anh thấy cần phải bàn với Trình Hoa hợp lực lôi thằng đó ra đánh hội đồng thêm trận nữa.

“Cũng không cần chờ cuối tuần, hôm nào đi chờ em báo.” Giang Tiểu Nga hơi bị cám dỗ rồi, trước đó còn phải ghé công xã Cung Trang một chuyến.

Nghĩ tới đó, cô hỏi: “Còn dư tiền không?”

“Dư cái đầu em.” Giang Đông Dương ôm cái túi: “Sáu đồng còn lại anh bỏ ra đấy, lấy đâu ra dư.”

Giang Tiểu Nga lạnh nhạt đáp: “Ừ.”

Thấy em gái không nói gì, anh do dự một lúc rồi hỏi: “Bị thiếu tiền hả?”

Giang Tiểu Nga nhìn anh: “Thiếu tiền xe.”

Giang Đông Dương nhìn lại, hai phút sau, khóe miệng giật giật: “Được được được, anh cho mượn.”

Con bé này đúng là… vay tiền mà không thèm cười lấy một cái.

Giang Tiểu Nga nhận lấy: “Không câu được cũng sẽ trả.”

Khoản này là chi phí cần thiết, lỡ không bắt được cá thì đành về xin ba.

Mà chắc không đến nỗi đó đâu.

Cái hồ to như vậy, bỏ công đi câu chắc kiếm được vài con chứ nhỉ?

Nghĩ kỹ lại… cũng chưa chắc.

So với đi câu cá, cô thấy việc chế ra cái máy tuốt lúa bằng tay có vẻ thực tế hơn.

“Các người đang làm gì vậy…?”

Cửa sân mới hé ra đã bị đẩy hẳn mở, chị Tạ vừa về đến thấy cảnh trong sân thì hơi ngạc nhiên. Chị không vội bước vào mà chỉ đẩy rộng cửa thêm chút nữa.

Thấy Tiểu Nga có mặt thì cô không quá bất ngờ.

Tiểu Dương Thải nhà cô chẳng mấy bạn bè, quanh đi quẩn lại chỉ chơi thân được với Tiểu Nga nhà bên. Con mình có bạn chơi, cô vui lắm. Nhưng mà đây là lần đầu tiên thấy Đông Dương, anh trai Tiểu Nga, bước chân vào sân nhà chị.

Là góa phụ, chị tất nhiên phải để ý lời ra tiếng vào, đàn ông con trai ra vào nhà không tiện, may mà cửa sân đang mở, chứ cửa đóng kín mít thì khó tránh người ngoài dị nghị.

“Chị Tạ, chị tan ca rồi à.” Đông Dương tỏ ra thân quen như nhà mình, cười nói: “Mượn sân nhà chị ngó náo nhiệt tí thôi, chị cũng biết nhà em mà, chuyện ầm ĩ không bao giờ thiếu.” Chị Tạ cười gượng gạo.

Là hàng xóm, cô lạ gì đâu.

Chỉ là chuyện nhà người ta, nói nhiều không hay hay. Cô đánh trống lảng: “Tiểu Dương Thải, đi rót hai cốc nước.”

“Thôi khỏi, náo loạn xong rồi, bọn em đang định về đây.” Đông Dương vừa nói vừa kéo em gái ra cửa, đi được hai bước lại quay đầu: “Chị Tạ, nhà em mới hái được ít quýt, lát em mang sang cho chị ít.”

Chị Tạ xua tay lia lịa: “Thôi, không cần đâu…”

“Khách sáo gì, em hái cả hai rổ cơ mà.” Đông Dương cười toe toét: “Có điều hơi chua, nấu nước hoặc nướng trên bếp than là ăn được hết, coi như mang cho Tiểu Dương Thải ăn chơi.”

Nói dứt câu là kéo em gái chạy mất, chẳng để người ta từ chối thêm câu nào.

Khi hai anh em về tới nhà, thì Trình Hoa và Trình Hồng đang dọn dẹp đống đổ vỡ trong sân.

Nhà họ Giang vốn ồn ào thành nếp, mà nhà dì Hà không phải dạng nhiều chuyện, có thể không lên tiếng thì tuyệt đối không nhúng mũi vào. Ngược lại cũng vậy, bên kia mẹ con cãi vã, nhà này coi như không thấy, ai làm việc nấy.

Mà nhờ vụ Trình Phân bỏ đi mà người khác được lợi.

Vụ ầm ĩ xảy ra sau bữa cơm, Trình Phân không có mặt nên phần ăn vốn của cô ta tự nhiên chia cho người khác. Nhỏ nhất là Giang Nam Dương được chia thêm nửa miếng bánh, vui đến răng cười toe toét: “Sướng ghê! Giá mà ngày nào cũng được ăn thêm nửa cái bánh thì tốt quá luôn á!”

“…”

“…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc