Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Thằng nhóc này làm người ta muốn nghẹn lời. Cái chuyện người lớn không muốn nhắc thì nó cứ lôi ra, nói thế nghe chẳng khác nào mong Trình Phân cút đi cho rồi ấy.
Giang Trạm Sinh liếc nó một cái rồi nhét miếng bánh nhỏ vào miệng nó: “Ăn mà không ngậm được mồm hả con, ăn mau rồi đi ôn bài. Không biết con có tốt nghiệp nổi tiểu học không nữa.”
Nghe đến “ôn bài” là mặt Giang Nam Dương nhăn như khỉ.
Miệng vẫn nhai bánh liên tục.
Nhà họ Trình bên kia ngượng, nhà họ Giang bên này nào có thoải mái gì cho cam.
“Ừ, cũng nên về thăm. Không thì bà con lại bảo mình bất hiếu.” Giang Trạm Sinh vốn chẳng ưa về quê, mỗi lần thấy ba mẹ thiên vị ông anh cả bốn chục tuổi là ông thấy chướng mắt. Nhưng cũng may, có cớ “bận công việc” là khỏi phải về.
Không về được thì để con cái thay mình về cũng ổn.
Không cần đem theo gì, miễn là có lòng là được.
Không có tấm lòng thì ai rảnh chạy từ thành phố về quê lội bùn?
Còn người dưới quê nghĩ gì thì mặc kệ, miễn là đội sản xuất thấy ông “có hiếu” là được rồi. Mẹ của Đông Dương lúc còn sống dạy ông, mặc kệ mối quan hệ giữa ông và bên nhà cũ có căng thẳng bao nhiêu, không muốn qua lại cũng được, ở ngoài nhất định phải giữ thể diện.
Lời đồn của người xung quanh, nhiều khi mới là thứ giết người đấy.
Ông nghe lọt tai hết những lời này.
Thế nên bây giờ, ai ở đội sản xuất Giáp Điền mà không biết Giang Trạm Sinh là đứa con vừa có hiếu lại vừa có năng lực? Dù đã thành dân thành phố, ông vẫn không quên ba mẹ già nơi quê nhà, chẳng những lo chu cấp mà thỉnh thoảng còn về thăm nom, chẳng ai hiếu thảo hơn ông!
Thực ra thì sao?
Cái gọi là “chu cấp” thì cũng có đấy.
Chỉ là ông là con thì ông anh cả cũng là con, chẳng có lý gì anh phải cho nhiều còn ông kia cho ít. Ông chi theo đúng số tiền ông cả đưa. Cả năm tính ra chẳng được là bao.
Hơn nữa, lần nào cũng là tay không đến, gánh đầy mang về.
Nhà cũ bên kia tuy không hài lòng song chỉ cần bản thân đủ cứng rắn thì dù là ba mẹ ruột cũng chẳng làm gì được.
Hiện tại ông, đã không còn là đứa nhóc yếu đuối năm nào bị dọa suýt bán đi mà hoảng loạn mất vía.
Giang Trạm Sinh âm thầm tính toán ngày tháng, lẩm bẩm:
“Quýt hái xong rồi, rau trồng trong đất riêng của hộ gia đình chắc chưa đến lứa thu hoạch, lúa thì đã vác về trước rồi... Lần này nên mang gì về đây?”
Nghĩ kỹ lại, hình như chẳng vớt vát được gì.
Không được! Không được đi tay không về.
Ông nói: “Vác ít củi về đi, vào thu rồi, nhà cũ chắc đã bắt đầu đi nhặt củi.”
“Vâng!”
“Rồi tiện lấy thêm hai cái rổ tre ông nội đan, nhà mình có nhiều, đem tặng người khác cũng được, chứ để ở nhà cũ thế nào cũng bị ông bác phá hoại.”
“Được luôn!”
“Nhớ lén vào chuồng gà xem có trứng không, bà nội siêng nhặt lắm, may mắn vẫn mót được một hai quả.”
“Rõ!”
“À còn nữa...”
Hai ba con cứ một người nói, một người hưởng ứng, Giang Đông Dương đáp gọn lỏn, tinh thần phơi phới.
Anh rất thích mấy chuyến về quê thế này, gương mặt ông nội bà nội vừa xót của vừa bất lực trông vui đáo để.
Dù nói nhiều đến mấy thì cũng đâu rớt miếng thịt nào.
Đã vậy còn móc được thêm đồ đem về nhà, quá vui ấy chứ!
Anh bắt đầu thấy mong chờ.
Nhưng về khi nào thì còn phải xem em gái sắp xếp thế nào.
Giang Tiểu Nga thì không sốt ruột như anh trai.
Hai ngày nay năm người đã tra cứu không ít tài liệu liên quan, gặp chỗ nào khó thì cả nhóm cùng thảo luận.
Thảo luận không ra thì ghi chú lại, chuẩn bị hỏi thầy Lư.
Hai ngày trôi qua, mọi người tự tin hẳn lên, xác định mai sẽ xuất phát.
Xin nghỉ cũng dễ.
Sau khi giải thích lý do, Lư Vĩ Chí chẳng do dự mà duyệt ngay, còn dặn: “Cứ đi đi, làm hết sức, có chuyện gì thầy gánh.”
Thế là năm thanh niên trẻ sáng sớm thứ năm một lần nữa đến trạm xe đi về công xã Cung Trang…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






