Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ Chương 10.2: Lại Là Một Ngày Tràn Đầy Cảm Hứng (2)

Cài Đặt

Chương 10.2: Lại Là Một Ngày Tràn Đầy Cảm Hứng (2)

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Giang Tiểu Nga đứng lên ghế nhìn sang bên kia.

Đoán chắc chuyện lần này không nhỏ, ngay cả dì Hà nổi tiếng hiền dịu phải nổi đóa vác gậy, vậy mà Trình Phân vẫn còn gào khóc thảm thiết như thể bị oan ức dữ lắm vậy.

“Mẹ thiên vị! Mẹ không thương con bằng ba! Còn nói là vì con? Nếu thật sự nghĩ cho con thì ngay từ đầu đã nhường công việc cho con làm rồi!"

Trình Phân gào lên, nhìn kiểu tổn thương lắm, đau đến mức chẳng còn quan tâm mặt mũi gì nữa, chỉ muốn trút hết bực tức trong lòng.

“Con chẳng qua nói chuyện với cô hai mấy câu thôi mà, ảnh hưởng gì đến mấy người? Mấy người chỉ giỏi bắt nạt con!”

Trình Hồng bị chọc điên.

Thật ra cô không muốn đôi co với Trình Phân làm gì, càng nói chỉ càng xấu mặt. Bên ngoài sân còn đang có một đám người hóng chuyện, ầm lên thì mất thể diện lắm. Nhưng lần này cô thực sự không nhịn nổi nữa, lần đầu tiên quát to trước mặt mọi người:

“Mẹ cho chị công việc rồi là không thiên vị à? Thế còn anh hai? Còn em? Hai người chúng tôi thì đáng bị xuống nông thôn à?"

“…” Trình Phân há hốc miệng, muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải mở lời thế nào.

“Cứng họng rồi chứ gì? Chột dạ rồi chứ gì?”

Trình Hồng cười khẩy: “Chị chỉ biết nghĩ cho bản thân, ích kỷ, muốn ôm hết mọi thứ vào người, có bao giờ nghĩ cho em với anh hai chưa? Chị chỉ mong tụi tôi nhường hết cho chị thôi.”

Cái tát này, bà không hối hận.

Điều duy nhất bà hối hận, chính là năm xưa không ngăn người nhà họ Trình nói linh tinh trước mặt Trình Phân.

Năm đó bác sĩ đã xác nhận đầu óc Trình Hoa hoàn toàn bình thường, vậy mà Trình Bằng Hưng cứ khăng khăng là thằng con này “phế” rồi. Khi đó, ông ta đang rất mong ngóng sự ra đời của Trình Hồng, mà sinh ra con gái nên sinh tâm chán nản.

Muốn sinh thêm, càng mong càng không có.

Thế là ông ta cứ lải nhải trước mặt Trình Phân còn nhỏ xíu, nào là sau này cả nhà phải trông vào nó, nào là Trình Hoa ngốc nghếch không dựa vào được, Trình Hồng là con gái rồi cũng đi lấy chồng, phải tìm cho nó một thằng rể ở rể để mọi thứ trong nhà đều thuộc về nó, bắt buộc phải báo hiếu chăm sóc ba.

Chuyện đã lâu vậy rồi, bà cứ tưởng Trình Phân đã quên.

Ai ngờ nó ghi khắc sâu như khắc vào tim.

Bị tát cho choáng váng, Trình Phân trừng mắt nhìn mẹ, nước mắt như mưa, vừa khóc vừa hét:

“Mẹ tưởng con muốn ở lại đây chắc? Con sẽ không bao giờ quay về nữa!”

Dứt lời, quay đầu chen qua đám đông mà chạy ra ngoài.

Hà Trạch Lan chỉ đuổi theo vài bước rồi đành thôi không đuổi theo nữa.

Trình Hồng thì chẳng lo gì cả, cô chẳng cần nghĩ cũng biết Trình Phân sẽ đi đâu.

Chắc chắn là chạy qua nhà cô hai mách lẻo.

Cô nghiêng đầu nhìn sang anh hai đang đứng ngây ra đó, không đành lòng: “Anh hai, anh vào nhà trước đi.”

Trình Hoa vẫn đứng đó, bối rối đến đáng thương, cố gượng gạo cười để trấn an em gái nhưng chỉ khiến nụ cười càng thêm khó coi: “Anh… anh không… sao đâu…”

“Chậc chậc.”

Một tiếng “chậc” vang lên từ bên kia bức tường, làm Giang Tiểu Nga đứng gần đó giật nảy mình. Quay đầu lại thì thấy Giang Đông Dương chẳng biết từ lúc nào đã trèo lên tường.

Giang Đông Dương nhìn gã ngốc bên nhà hàng xóm, bĩu môi: “Lúc đánh nhau với anh thì hăng lắm, giờ cứ đứng đực ra. Gặp phải đứa em gái không biết điều như vậy thì không cần khách sáo làm gì, phải cho nó biết ai mới là anh trai chứ.”

Giang Tiểu Nga nhướng mày: “Anh lên đây từ khi nào thế?”

“Vừa nãy thôi.” Giang Đông Dương chỉ về phía cổng chưa đóng hẳn, biết rõ tính em gái mình thích hóng hớt, chắc trước đây xem không ít trò cười của anh.

Thôi làm anh thì phải rộng lượng, không so đo.

Anh ghé sát lại, thì thầm: “Lưới đánh cá em bảo, anh lo xong rồi. Bao giờ mình về đội sản xuất đi quăng lưới?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc