Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Đến Quân Đội Ly Hôn, Bị Sĩ Quan Cấm Dục Hôn Đến Phát Khóc Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Thẩm Kinh Hàn nhìn sang, không thể không nói, người phụ nữ xinh đẹp lại trắng trẻo như vậy, đích xác sẽ khiến người ta phải dừng mắt ngắm nhìn.

Anh cụp mắt, thấy bàn tay trắng nõn của Lâm Tú Dung, trong lòng có chút kinh ngạc. Xem ra mặc dù nhà cô ở vùng quê hẻo lánh, nhưng điều kiện gia đình hẳn là không tệ.

Bằng không đôi tay này sẽ không thể nào không có chút dấu vết làm việc gì như thế, so với thiên kim đại tiểu thư còn non mềm hơn.

"Bây giờ tôi sẽ đưa cô về quân khu." Thẩm Kinh Hàn nói với giọng lạnh nhạt.

Lâm Tú Dung gật đầu, sau đó lại nhớ ra cái gì đó, nói: "Đúng rồi, tôi không biết có phải bị lừa hay không, sau khi xuống xe khách, gặp một người đánh xe bò, bảo tôi đi xuyên qua sa mạc. Vali hành lý mang theo bên người bị tôi vứt giữa đường rồi, anh xem... có rảnh giúp một tay không?"

Lúc này Thẩm Kinh Hàn mới thấy người phụ nữ này ngoài cái ba lô ra thì không có gì cả, đi ngàn dặm xa xôi tới đây mà không mang theo hành lý thì đúng là không hợp lý chút nào.

"Được. Tạ Lương, lái xe đi tìm dọc theo đường đi, mang hành lý về đây." Thẩm Kinh Hàn dặn dò cấp dưới bên cạnh.

Lâm Tú Dung đầu tiên là lặn lội đường xa ngồi tàu hỏa ba ngày, mông cũng ê ẩm cả ra, vừa xuống xe liền tìm nhà khách tắm rửa nghỉ ngơi một đêm.

Ngày hôm sau hỏi thăm một chút lộ tuyến, ngồi xe buýt bốn tiếng đi tới khu vực này, còn đi bộ gập ghềnh trong sa mạc cả một ngày trời.

Cho nên vừa lên ghế phụ, cả người cô đều thả lỏng, qua hơn mười phút, đầu nghiêng sang một bên, ngủ say sưa.

Thẩm Kinh Hàn đang lái xe, thấy người phụ nữ vẫn không nói lời nào, anh im lặng một lúc rồi mới dùng giọng nói nhàn nhạt giải thích.

"Chắc không phải bị lừa đâu, xe buýt của cô có thể đã trả khách sai địa điểm. Nếu như đi từ khu vực kia tới, quả thật phải băng qua sa mạc mới có thể tìm được trạm gác biên phòng."

Anh nói xong, đợi vài phút không thấy ai trả lời, không khỏi quay đầu sang, chỉ thấy đầu của người phụ nữ đã nghiêng qua một bên, ngủ thiếp đi rồi. Xem ra cô rất mệt, giữa hai hàng lông mày đều vương nét mệt mỏi.

Đường đi xóc nảy, Thẩm Kinh Hàn không nói thêm gì nữa, nhưng lại theo bản năng lái xe chậm lại một chút, cố gắng lái thật êm.

Mà ở một hướng khác, Tạ Lương lái xe dọc theo tuyến đường sa mạc đã tìm được hành lý của Lâm Tú Dung, tất cả đều bị cát vùi lấp một nửa, cũng may vali đóng chặt, quần áo bên trong không bị bẩn.

Đi theo con đường tắt khác của sa mạc, Tạ Lương lái xe về đến quân khu nhanh hơn Thẩm Kinh Hàn rất nhiều.

Chủ yếu là do Thẩm Kinh Hàn lái quá chậm. Đường xóc nảy, cô vợ "từ trên trời rơi xuống" này đang ngủ, anh sợ xe chạy nhanh quá làm người ta tỉnh giấc, lúc này mới chậm rãi trở lại quân khu.

Nhưng anh đã quên mất cái miệng rộng của cấp dưới Tạ Lương. Cậu ta đã sớm trở lại quân khu, kể cho một người anh em nghe những gì mình nhìn thấy hôm nay, một đồn mười, mười đồn trăm, mọi người đều biết Đoàn trưởng có một cô vợ đến tận nơi đòi ly hôn.

Tin tức vừa tung ra, lòng người chấn động.

Nơi này là biên giới, hoàn cảnh vốn khắc nghiệt gian khổ, điều kiện không tốt bằng những nơi khác.

Khu gia thuộc và quân khu bên này nối liền với nhau, còn có một tòa nhà tập thể mới xây, đứng ở cửa sổ trên lầu nhìn ra xa, có thể nhìn thấy bộ đội đang huấn luyện buổi sáng.

Khu gia thuộc và quân khu liền kề nhau, tin tức đương nhiên cũng lan nhanh. Tạ Lương chỉ nói chuyện phiếm với các anh em khác, không ngờ lại truyền nhanh như vậy.

Cậu ta đang bận dọn dẹp một căn phòng trống cho Đoàn trưởng, để chị dâu mới này vào ở.

Sáu giờ chiều.

Trời dần tối, nhiệt độ giảm xuống, từ 30 độ ban ngày xuống còn 10 độ như bây giờ, mùa hè trong nháy mắt biến thành mùa đông.

Bên này hoàn cảnh tự nhiên khắc nghiệt, thời tiết cũng tùy hứng như vậy, thường xuyên phải thay đổi quần áo mùa hè và mùa đông liên tục.

Đương nhiên, bên này cũng không hoàn toàn là sa mạc, diện tích sa mạc không chiếm nhiều như vậy, đi về phía bên này cũng đều là đất bằng.

Có huyện lỵ bình thường, nhưng đất đai cằn cỗi, quanh năm thiếu nước, thời tiết khô hanh, bình thường người tới theo quân đều chịu không nổi.

Thẩm Kinh Hàn đã dừng xe ở quân khu, nhưng người phụ nữ vẫn chưa tỉnh. Anh nhìn Lâm Tú Dung xinh đẹp mỏng manh, nghĩ thầm nơi này chỉ sợ không thích hợp cho cô ở.

"Đoàn trưởng, sao anh về chậm vậy? Em đã dọn dẹp sơ qua chỗ chị dâu ở rồi, còn mang cả hành lý của chị dâu về nữa."

Tạ Lương đợi mãi không thấy Đoàn trưởng trở về, cậu ta cũng hoài nghi có phải Đoàn trưởng không về hay không, sao lại chậm như vậy.

Khá lắm, hóa ra đã dừng xe ở đây lâu như vậy mà còn chưa xuống. Chỉ có điều chờ cậu ta lại gần mới biết, thì ra chị dâu ngủ rồi. Cậu ta lập tức im bặt, nhưng đã không kịp, Lâm Tú Dung đã mở đôi mắt ngái ngủ ra.

Cô ngáp một cái, theo bản năng xoa xoa cổ, lúc này mới phát hiện mình đã đổi sang một môi trường khác.

Bên này tốt hơn một chút so với cái trạm gác ở biên giới sa mạc kia, còn thấy được nhà lầu, nhưng không cao, cũng chỉ tầm bốn tầng.

"Đến quân khu rồi." Thẩm Kinh Hàn mở miệng.

Lâm Tú Dung lại ngáp một cái, dụi dụi mắt, lúc này mới gật đầu, dùng dây chun buộc lại tóc cho gọn gàng. Đột nhiên cảm thấy có chút lạnh, cô xoa xoa tay, mở cửa xe ra.

Thẩm Kinh Hàn thấy người phụ nữ ăn mặc rất phong phanh, nếu là ban ngày thì không sao, nhưng buổi tối thật sự không chịu nổi. Anh quay đầu nhìn chiếc áo khoác dày luôn để sẵn ở ghế sau, im lặng một lúc rồi mới cầm lên.

"Khoác vào đi, đi bộ vào còn hơn mười phút nữa, đừng để bị cảm lạnh." Thẩm Kinh Hàn đưa chiếc áo khoác quân đội của mình sang.

Hiện tại đang là tháng Năm, nhưng Lâm Tú Dung là người miền Nam, từ phương Nam tới, trời ở quê đã rất nóng rồi.

Cô cũng lường trước bên này là biên giới, địa hình đặc thù, có thể thời tiết cũng khác biệt, nhưng không ngờ chênh lệch nhiệt độ lại lớn như vậy.

Lâm Tú Dung không thể không thừa nhận, người chồng hờ này vẫn rất biết chăm sóc người khác, biết đưa quần áo cho cô.

Cô cũng không kiểu cách, nhận lấy rồi khoác lên người, cười nói: "Cảm ơn nhé."

"Chị dâu, xin lỗi, em làm ồn đánh thức chị rồi." Tạ Lương có chút ngại ngùng.

Tính cách Lâm Tú Dung rất hiền hòa, cởi mở, luôn luôn hào phóng, cũng không hay e dè.

Cô mỉm cười: "Không sao, tôi chỉ là mệt quá nên chợp mắt một lát. Tôi vừa nghe nói cậu tìm được hành lý rồi à, để ở đâu thế?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc