Tạ Lương cười nói: "Có đây. Em đã sắp xếp cho chị dâu một chỗ ở, khu nhà tập thể có một phòng trống, chị có thể ở tạm trước. Nếu chị cảm thấy phòng bên đó không tốt, ngày mai em rảnh sẽ xin đổi phòng khác, bên này vẫn còn một số phòng trống."
Lâm Tú Dung gật đầu: "Cảm ơn nhiều, thật sự làm phiền cậu quá."
Tạ Lương nhìn thấy nụ cười của cô, cũng ngẩn người ra một chút. Trời đất ơi, chị dâu mới này thật xinh đẹp, tính cách cũng tốt, nói chuyện cứ cười tủm tỉm. Thảo nào chị dâu muốn ly hôn, Đoàn trưởng bình thường lạnh lùng hung dữ, đúng là không xứng với kiểu tiên nữ dịu dàng này.
"Đưa chìa khóa cho tôi, cậu đi làm việc của cậu đi." Thẩm Kinh Hàn nói.
Tạ Lương đáp lời, đưa chìa khóa qua, chào tạm biệt Lâm Tú Dung rồi chạy đi.
Đầu óc Lâm Tú Dung vẫn còn hơi rối, vừa đi theo Thẩm Kinh Hàn vào trong khu gia thuộc vừa quan sát cảnh vật xung quanh.
Thời đại này vốn thiếu thốn vật tư, môi trường biên giới càng không tốt, không phồn hoa như thủ đô Bắc Kinh, cũng không giống quê quán miền Nam non xanh nước biếc, không khí trong lành.
Cảm giác đậm chất thời xưa. Xuyên không đến đây quá lâu, đôi khi Lâm Tú Dung cũng quên mất thế giới phát triển khoa học kỹ thuật ở kiếp trước, nơi đâu cũng là nhà cao tầng hiện đại.
Từ nhỏ cô đã được nuông chiều. Thật ra nếu tính kỹ thì ngoại trừ việc học hành vất vả ra, cô chẳng phải chịu khổ chút nào khác.
Cô cũng coi như có chí tiến thủ, đến Bắc Kinh học đại học. Vì để giảm gánh nặng cho gia đình, cô lao đầu vào học chỉ để kiếm học bổng, thiên phú không đủ thì lấy cần cù bù vào.
Ngoài giờ học, cô còn tận dụng đầu óc của mình để đi làm thêm, kiếm tiền, cùng một bạn học là thiếu gia nhà giàu đón đầu xu hướng đầu tư, kiếm được không ít.
Sau đó cô không những không cần tiền sinh hoạt gia đình gửi tới, ngược lại còn gửi không ít quà và tiền về nhà, tất cả đều lấy danh nghĩa là tiền học bổng. Đời này coi như thuận buồm xuôi gió, ai ngờ ông nội ruột lại chơi cho một vố đau điếng.
Nghĩ đến đây, Lâm Tú Dung khẽ thở dài, chỉ hy vọng nhanh chóng ly hôn, cô trở về sống cuộc sống tốt đẹp của mình. Nơi này đất khách quê người, thật muốn nhanh chóng rời đi.
Thẩm Kinh Hàn nghe thấy người phụ nữ thở dài, còn tưởng rằng cô cảm thấy khó chịu vì điều kiện bên này gian khổ.
Anh không nói gì, nghĩ thầm quả thật không trách cô gái nhà người ta, sinh viên đại học đang yên đang lành lại bị ép kết hôn.
Báo cáo đã nộp lên, trên mặt pháp luật đã là ván đóng thuyền, muốn giải trừ hôn ước thì nhất định phải đi con đường ly hôn.
Tương lai nếu như muốn kết hôn lần nữa thì phải mang danh đã qua một đời chồng, nói đi nói lại người chịu thiệt vẫn là cô, dù sao cũng là con gái.
"Điều kiện bên này không tốt, cô cần gì cứ nói với tôi, tôi sẽ cố gắng sắp xếp cho cô." Thẩm Kinh Hàn nói.
Lâm Tú Dung gượng cười: "Không sao, cũng không ở lại bao lâu, tôi chắc là... không thành vấn đề..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)