Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Thẩm Kinh Hàn, anh không nhận được thư của người nhà sao?" Cô hỏi ngược lại.
"Thư?" Thẩm Kinh Hàn nhớ lại, trong khoảng thời gian này quả thực không nhận được thư từ gì.
Lúc này, một lính gác khác yếu ớt mở miệng: "Đoàn trưởng, người đưa thư bị bệnh nằm ở nhà, bên này vắng vẻ, tạm thời không tìm được người thay ca nên xin nghỉ vài ngày, đoán chừng mấy ngày nữa thư mới tới nơi."
Lính gác bên cạnh cậu ta nói: "Thằng nhóc cậu làm sao biết người ta bị bệnh?"
"Tôi muốn gửi thư về nhà, lúc đi tìm người thì phát hiện anh ấy bị bệnh, sốt cao không hạ, tôi còn mua thuốc giúp nữa mà."
Nghe giải thích như vậy, Thẩm Kinh Hàn sờ sờ mũi: "Quả thật không nhận được thư gì."
Dứt lời, mấy cậu lính gác hóng hớt đều trông mong nhìn qua, muốn biết người phụ nữ này rốt cuộc có thân phận gì.
Lâm Tú Dung thở dài, rầu rĩ giải thích: "Tôi tên là Lâm Tú Dung, năm nay 20 tuổi, nhà ở thôn Lâm gia huyện Liễu Thành, là người vợ đã kết hôn hai năm của anh. Năm đó cũng là lỗi của tôi, ông nội tôi nhất định bắt tôi kết hôn với anh. Ông nội tôi 98 tuổi rồi, lớn tuổi nên tôi không muốn kích thích ông, liền đồng ý."
"Năm đó đăng ký kết hôn với anh, tôi 18 tuổi còn học năm hai đại học ở Bắc Kinh. Kết hôn hơn hai năm, anh chẳng liên lạc gì với tôi cả."
"Nghĩ đến chắc anh cũng không nguyện ý, hôn nhân của hai ta có chút tùy tiện, nên tôi tới thương lượng một chút, xem hai ta có thể ly hôn hay không."
Nói đến đây, vẻ mặt Lâm Tú Dung có chút phiền muộn: "Người nhà của tôi ấy mà, ý là bảo tôi tới bồi dưỡng tình cảm với anh, thử xem sao, nhưng thật ra suy nghĩ thật lòng của tôi... là chúng ta chia tay đi."
Lúc này, lính gác xung quanh nghe Lâm Tú Dung giải thích như vậy liền nghĩ thông suốt, ánh mắt nhìn về phía Đoàn trưởng cũng thay đổi.
Chuyện Đoàn trưởng kết hôn mọi người đều biết, nhưng không ngờ lần đầu tiên mọi người nhìn thấy vị phu nhân Đoàn trưởng này lại là tới để...
Thẩm Kinh Hàn nhìn về phía Lâm Tú Dung, thảo nào tác phong hành xử có chút khác biệt, sinh viên đại học sao? Trông rất có khí chất.
Nói thật, anh cũng rất bất ngờ. Lúc trước anh vội vã đi làm nhiệm vụ, không tìm hiểu kỹ thông tin của Lâm Tú Dung, dù sao cụ cố cũng đang nằm trên giường bệnh, nói chuyện cũng không lưu loát.
Anh vẫn luôn cho rằng đó là một cô gái thôn quê bình thường, còn nghĩ mãi xem rốt cuộc cô có ưu điểm gì mà cụ cố nhất định bắt anh phải đăng ký kết hôn với người phụ nữ đó.
Bây giờ xem ra, chắc hẳn cụ cố đã lén đến trường đại học ở Bắc Kinh để gặp Lâm Tú Dung, biết cô bé này xinh đẹp lại còn có bằng cấp.
Hơn nữa lại là cháu gái của chiến hữu, lúc này mới nhất quyết muốn anh cưới cô vợ này.
Xinh đẹp thì có xinh đẹp, bằng cấp có bằng cấp, khí chất cũng rất tốt.
Nhưng cuộc hôn nhân này không chỉ do anh bị ép buộc, thì ra nhà gái cũng không tình nguyện.
Thảo nào cô gái nhỏ này tới nói muốn chia tay, quả thật không có gì lạ.
"Được rồi, vậy là tôi hiểu lầm anh. Trước tiên tìm cho tôi một chỗ ở đi, chuyện của chúng ta xử lý xong, tôi sẽ rời đi rất nhanh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)