Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Đến Quân Đội Ly Hôn, Bị Sĩ Quan Cấm Dục Hôn Đến Phát Khóc Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Lâm Thư Dung chậm chạp đóng cửa lại. Ban ngày đi bộ ở sa mạc khá lâu, mồ hôi ướt đẫm người, buổi tối trời lại đột nhiên trở lạnh.

Cô lấy đồ lót, đồ ngủ, chai dầu gội và sữa tắm tự chế trong vali ra, bưng chậu đi xuống lầu.

Cô học y, bình thường rảnh rỗi hay nghiên cứu về làm đẹp, dùng dược liệu và chiết xuất hương hoa để làm dầu gội, sữa tắm.

Các loại đồ dưỡng da như nước hoa hồng, sữa dưỡng, kem dưỡng, mặt nạ, cô cũng không ngại phiền phức mà làm, những thứ này còn có thể bán lấy tiền, không ít người thích.

Trên đường đi thi thoảng có người đi ngang qua, nhưng người trong nhà tắm đã vơi bớt, dù sao mọi người cũng tắm xong cả rồi. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhà tắm không có ai càng tốt, đã rất lâu rồi cô không khỏa thân trước mặt người khác.

Hồi ở Bắc Kinh, cô dựa vào đầu óc kiếm được ít tiền nên dứt khoát không ở ký túc xá, ra ngoài tự thuê một căn nhà, loại có nhà vệ sinh riêng.

Sạch sẽ gọn gàng, còn có không gian riêng tư, sống cực kỳ thoải mái. Tiền thuê nhà một tháng mười lăm đồng, đối với một số người mà nói thì đây là rất xa xỉ.

Còn có rất nhiều khách quen nữa, cô dùng thảo dược làm ra mỹ phẩm dưỡng da, có công dụng lớn lắm.

Lâm Thư Dung chậm rãi đi xuống nhà tắm dưới lầu, còn có thể nhìn thấy mấy người từ bên trong đi ra.

Mấy chị gái không quen biết nhưng cũng nhiệt tình chào hỏi cô: "Cô bé, em phải nhanh lên, lát nữa hết nước nóng, kẻo lại bị cảm lạnh đấy."

Lâm Thư Dung sửng sốt một chút, lúc này mới mỉm cười cảm ơn: "Cảm ơn các chị, em biết rồi ạ."

Mấy người kia tiếp tục đi về phía trước, nhưng lại bắt đầu thì thầm to nhỏ.

"Vợ đoàn trưởng này không chỉ xinh đẹp mà nói chuyện cũng dịu dàng ghê."

"Chứ còn gì nữa, nhìn mà thấy thương."

"Mấy bà nói xem tôi có nên vào tắm thêm lần nữa không, tôi muốn nhìn xem dáng người cô bé này có đẹp như mặt không."

"Thôi đi bà, bà định đi xem trộm à? Đừng dọa cô bé sợ."

Ba người vừa đi vừa nói, tiếng cười truyền lại khiến Lâm Thư Dung có chút ngượng chín mặt.

Cô bước nhanh hơn, nghĩ thầm phải tìm cách tự đun nước nóng tắm trong phòng mới được.

Chỉ là bưng nước lạnh và nước nóng hơi phiền phức, hình như không có chậu tắm, cũng không có nồi đun nước... Ngày mai nói với ông chồng hờ một tiếng xem sao.

Lúc Lâm Thư Dung vào nhà tắm, có lẽ là do đi khá muộn nên bên trong không còn ai.

Cô mừng thầm, dùng tốc độ nhanh nhất tắm gội xong xuôi, sau đó liền vội vã trở về.

Cô dùng khăn khô mang theo lau tóc một chút, nằm trên giường một lát, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Chỉ biết là ngày hôm sau tỉnh lại, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, có tiếng mọi người nấu cơm, rửa nồi bát loảng xoảng, còn có tiếng mắng trẻ con và tiếng trẻ con khóc.

Nơi này vốn không cách âm, sáng sớm Lâm Thư Dung đã bị đánh thức như vậy, cô ngồi dậy vẫn còn mơ màng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc